Bài dự thi Viết về người phụ nữ mà em thương yêu nhân dịp 20/10

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những người phụ nữ đáng kính để chúng ta biết ơn và trân trọng. Với em, người phụ nữ mà em khâm phục nhất đó chính là bà Cố ngoại của em. Bà Cố của em là một người phụ nữ sinh ra trong bom đạn, trải qua một cuộc đời lam lũ, hi sinh tất cả cho con cháu.

Bà có dáng người thanh mảnh. Tuy đã lớn tuổi nhưng lưng bà không còng, bà có vầng trán rộng và đôi mắt hiền từ, mái tóc bà dài ngang tà áo và luôn búi lên gọn gàng. Những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt phúc hậu của bà, mỗi khi bà cười, ánh mắt toát lên vẻ hiền từ, ấm áp. Nước da của bà ngăm đen vì dầm mưa dãi nắng để nuôi các con trưởng thành. Nhìn bề ngoài ai cũng nói bà là người nhàn hạ, nhưng thực ra bà Cố của em rất vất vã. Năm bà Cố ba mươi sáu tuổi, ông Cố của em qua đời, để lại cho bà năm đứa con còn thơ dại, một mình bà tần tảo ngược xuôi làm thuê, làm mướn để kiếm tiền nuôi con. Nghe Ngoại em kể lại, có những lúc bà bị ốm mà vẫn phải đi cày ruộng, cuốc đất, bởi vì bà là trụ cột trong gia đình. Năm bà 45 tuổi người con trai của bà bị thương nặng , vết thương ở ngay giữa ngực, bà thương con đến phát “điên” nhưng vẫn cố gắng gượng để chăm sóc con. Rất may, người con trai của bà qua được cơn bạo bệnh, từ đó bệnh “ điên” của bà cũng dần dần được thuyên giảm và lành hẳn.. Khi các con của bà có cháu nội, ngoại. Những người cháu ấy đều lớn lên từ bàn tay chăm sóc, và tình yêu thương vô bờ bến của bà. Khi mười sáu người cháu nội, ngoại của bà khôn lớn trưởng thành bà lại giúp những người cháu ấy chăm sóc những người chắt của mình. Một điều rất đặc biệt ở bà Cố của em đó là bà rất yêu con trẻ, bà chăm sóc các cháu, các chắt của bà từng li từng tí. Bà có kinh nghiệm chữa bệnh cho trẻ con rất giỏi, hầu như bênh nào bà cũng biết và có cách điều trị rất hiệu quả. Cũng vì quen với công việc nhà nông quanh năm vất vả từ thời trẻ, nên khi đã lớn tuổi, bà vẫn còn khoẻ mạnh, dẻo dai. Những lúc bố mẹ đi làm, một mình bà lo đi chợ, nấu cơm, chăm sóc cháu. Ít khi em thấy bà ngồi yên một chỗ. Mọi việc xong xuôi thì bà lại vác cuốc ra vườn, cặm cụi xới đất, nhổ cỏ, bón phân cho mấy luống rau và hơn chục gốc na, gốc bưởi.

Xem thêm:  Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng

May mắn hơn nữa khi em thường xuyên được ở cùng bà Cố, được bà chăm sóc, bồng bế ngay từ khi mới lọt lòng mẹ, bà còn hát ru em ngủ, bà đọc thơ, kể chuyện cho em nghe. Khi mẹ sinh em ra, bà đã ở bên mẹ động viên, giúp đỡ. Khi mẹ hết kì nghỉ sinh, bà trông em để ba mẹ đi làm. Khi em khôn lớn bà không còn ở với gia đình em nữa, nhưng bà thường vẫn thường xuyên về thăm em và không quên mang theo những món quà như: Cốm, hạt sen, bắp luộc, cá đồng…Con cháu, họ hàng và làng xóm rất quý bà, vì bà hiền lành, phúc hậu, ai gặp khó khăn cần đến bà là bà sẵn sàng giúp đỡ, chẳng quản sớm khuya; mưa; nắng. Bà thường khuyên con cháu “thương người như thể thương thân” và đối xử với láng giềng phải có tình có nghĩa.

Năm 2016 bà ốm nặng, căn bệnh hiểm nghèo đã cướp đi người bà đáng kính của em, để lại cho em một nỗi nhớ, nỗi buồn đau không gì bù đắp nỗi. Ở nơi xa ấy, em tin rằng bà luôn dõi theo từng bước trưởng thành của em. Em luôn tự hứa với lòng mình phải luôn chăm ngoan, học giỏi, vâng lời ông bà, cha mẹ, thầy cô, để những người thân yêu của em, đặc biệt là bà Cố vui lòng.

Giờ đây bà Cố của em không còn nữa, nhưng những kỉ niệm về bà, em không bao giờ quên. Qua đây, em muốn nhắn nhủ với các bạn của em rằng, hãy trân trọng những người bà, người mẹ của mình. Vì những người phụ nữ ấy đã đem đến cho chúng ta những điều tốt đẹp nhất, tình yêu thương lớn lao nhất trong cuộc đời.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ