Bài dự thi Viết về người phụ nữ Việt Nam nhân ngày 8/3

Bài làm

Mẹ cha gánh vác hi sinh

Mẹ cha quên cả thân mình vì con”

Câu ca dao thể hiện tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ đối với con cái, cha mẹ luôn hi sinh để nuôi dưỡng, giáo dục, bảo vệ con của mình trong mọi hoàn cảnh, là suối nguồn yêu thương không bao giờ cạn. Trong mọi thời đại, người mẹ luôn được ví như cánh cò sải cánh trên cánh đồng xanh để lo cho con từng bữa ăn, giấc ngủ, mẹ là ánh bình minh soi sáng muôn nơi. Cứ mỗi lần nghe câu ca dao trên, tôi lại nhớ đến hình ảnh những người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh, tảo tần hôm sớm, trong số những người mẹ ấy, có cả dáng hình người mẹ yêu dấu của tôi.

 Mẹ tôi không phải là người phụ nữ đẹp nhất trong mắt mọi người, nhưng với tôi mẹ là nhất, là tất cả, không ai có thể sánh bằng. Mẹ tôi rất giản dị từ cách ăn mặc đến cách sống, nếp nghĩ nếp làm. Mẹ luôn chân thành, cởi mở với những người xung quanh, sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi găp khó khăn hoạn nạn. Mẹ tôi là một giáo viên có uy tín và luôn hết mực thương yêu học sinh của mình, vì thế tôi thấy từ các anh chị lớp tám, lớp chin, đến các em học sinh lớp sáu và lớp bảy của chúng tôi đều rất thích mẹ tôi dạy. Có nhiều thế hệ học trò ra trường đã nhiều năm nhưng mỗi dịp lễ, tết, hè đều quay về thăm mẹ tôi, điều đó cho tôi thấy được mẹ rất được học trò yêu quý, kính trọng.

 Qua bao thời gian bươn chải vất vả nuôi hai anh em tôi khôn lớn, lại chăm sóc ông bà nội tuổi đã cao,  nhưng mẹ tôi vẫn giữ được nét đẹp trẻ trung của một phụ nữ trung niên mặn mà, duyên dáng, tuy đã gần 40 tuổi nhưng trông mẹ trẻ hơn so với bạn bè rất nhiều. Mái tóc của mẹ được uốn xoăn ôm vào vai rất gọn gàng, sang trọng. Thay vì có một làn da trắng thì mẹ tôi có làn da rám nắng do vất vả làm thêm ngoài giờ dạy để kiếm tiền nuôi anh em tôi ăn học bằng nghề bán hàng online. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan trông dễ gần, dễ mến. Chiếc mũi của mẹ hơi to nhưng cũng rất hài hòa trên khuôn mặt trái xoan phúc hậu. Đôi môi mỏng luôn nở nụ cười lạc quan mà mỗi khi nhìn thấy tôi như quên hết bao buồn phiền, lo âu trong cuộc sống. Đôi mặt đen mẹ đen nhánh hạt huyền rất sắc sảo, ai cũng nói mẹ tôi có đôi mắt đẹp, sâu thẳm bên trong đôi mắt ấy là tình yêu thương vô bờ bến mẹ đã dành cho anh em chúng tôi. Đôi bàn tay của mẹ hơi thô ráp vì làm quá nhiểu công việc, từ nấu ăn, giặt giũ, đến cuốc đất trồng rau, từ nhà cửa, nương vườn, đến đàn gà, đàn vịt đều do một tay mẹ tôi quán xuyến, nên chỉ cần nhìn vào đôi tay, mọi người đều dễ dàng nhận ra mẹ tôi rất vất vả. Đặc biệt hơn, đôi tay của mẹ đã dạy cho tôi những nét chữ đầu tiên, dìu dắt tôi những bước đi trên đường đời.

Xem thêm:  Cảm nhận khi đọc bài thơ Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra (Thiên trường vãn vọng) của Trần Nhân Tông

Mẹ tôi luôn sống lạc quan, yêu đời và dạy cho tôi những bài học rất quý giá. Tôi nhớ như in, lúc tôi vào lớp 1 mẹ đã dắt tay tôi đến trường, tôi còn bỡ ngỡ vì gặp nhiều bạn bè, thầy cô mà mình chưa hề quen biết, mẹ đã động viên tôi giúp tôi mạnh dạn để làm quen với ngôi trường mới, nhờ sự khuyên bảo của mẹ mà tôi hòa nhập với trường, lớp rất nhanh. Về nhà, mẹ tỉ mỉ tập cho tôi những nét chữ đầu tiên rất tròn trịa.

Hồi học lớp 3, tôi là một đứa trẻ khá nghịch ngợm nên thường bị cô giáo nhắc nhở, nhiều lần như thế cô giáo đã gọi điện báo với mẹ tôi. Về đến nhà mẹ tôi không nói một lời mà cầm cái roi lại gần và bảo tôi quay mặt vào tường rồi đánh một roi rất đau vào chân tôi, từ lúc đó tôi luôn tỏ ra khó chịu với mẹ, cứ nghĩ rằng mẹ không thương tôi nữa nên tôi tỏ vẻ bực tức và ghét mẹ mà không hề biết rằng mẹ đang rất buồn vì tôi. Cho đến một chiều, trời mưa tầm tả, tôi đứng ở cổng trường chờ mẹ đến đón về như mọi khi, nhưng đợi mãi, đợi mãi không thấy mẹ đến, tôi lại càng giận mẹ hơn. Sau khoảng ba mươi phút đợi ở cổng, có một người xưng là đồng nghiệp của mẹ đến đón tôi và nói “ Cháu lên xe Dì đón về nhà nhé! Mẹ cháu bị ốm nên không đón được, mẹ nhờ Dì đến đón cháu về”. Thì ra hồi sáng đi học tôi không mang theo áo mưa, vì nhường áo mưa cho tôi nên mẹ bị ướt, giờ mẹ bị cảm lạnh rồi.

Về đến nhà, tôi thấy căn nhà im ắng, không còn nghe tiếng nói, cười của mẹ như mọi hôm, tôi chạy nhanh vào góc học tập bỏ chiếc cặp xuống rồi lao vào phòng tìm mẹ. Mẹ nằm im, đôi mắt trông rất mệt mỏi, trán mẹ nóng bừng, mẹ run lên từng cơn bần bật, làm tôi rất lo lắng, tôi khẽ cất tiếng gọi “ Mẹ ơi! Mẹ có bị sao không?  Để con gọi Ba mua thuốc về cho mẹ uống nhé!” Mẹ cảm ơn tôi rồi nói “ Con yên tâm, mẹ không sao đâu, mẹ chỉ cảm sơ sơ thôi mà” . Nghe mẹ nói tôi càng thương mẹ hơn, vì tôi biết mẹ bị ốm nặng lắm mới nằm bơ phờ như thế, nhưng vì muốn trấn an chô tôi nên mẹ nói thế thôi, chứ tôi biết tính mẹ tôi đau sơ sơ không bao giờ nằm một chỗ, vậy mà bây giờ mẹ nằm li bì như thế ba ngày liền. Thế là cả ba hôm đó cả nhà tôi ăn cơm với một món duy nhất là trứng rán. Lúc đó tôi mới hiểu mẹ tôi quan trọng đối với gia đình tôi như thế nào. Mấy ngày sau tôi đã rất hối hận vì đã không biết nghe lời mẹ, không biết yêu thương mẹ mà còn tỏ ra khó chịu làm mẹ tổn thương. Tôi hối hận vì không mang theo áo mưa đến trường để mẹ bị ướt, hối hận vì đã không chịu học tập để cô giáo buồn. Tôi biết rằng lúc mẹ đánh, tôi đau một thì mẹ còn đau hơn tôi gấp trăm, nghìn lần, cứ như thế, cái cảm giác hối hận luôn lởn vởn trong đầu tôi suốt cả mấy ngày sau đó. Tôi chỉ mong khi mẹ khỏe lại, tôi sẽ đến ôm mẹ và nói lời xin lỗi vì đã làm cho mẹ buồn, mặc dù để làm được điều đó là rất khó, nhưng tôi đã làm được và tôi thấy được niềm hạnh phúc của mẹ khi tôi biết nhận ra lỗi lầm của mình..

Xem thêm:  Nếu khi còn trẻ ta không chịu khó học tập thì lớn lên sẽ chẳng làm được việc gì có ích

Khi lên cấp hai tôi lại thêm cái tính đua đòi cùng các bạn, đòi tiền mẹ cho để mua điện thoại,  đi sinh nhật, đi chơi cùng các bạn, mặc dù gia đình tôi không được khá giả. Những lần như thế, tôi đều bị mẹ từ chối, rồi mẹ phân tích cho tôi thấy những tác hại của việc đua đòi ăn chơi , tôi dần dần hiểu ra tất cả những việc làm của mẹ đều tốt cho tôi về nhiều mặt. Từ đó về sau tôi không vòi tiền mẹ nữa.

 Trong gia đình mẹ luôn quan tâm, chia sẻ vui buồn với mọi người một cách cởi mở, mẹ luôn thực hiện tốt vai trò của một người con dâu hiếu thảo với ông bà, luôn là nguời vợ thủy chung với chồng con. Nhiều lúc mẹ chỉ lo cho gia đình mà quen bản thân mình. Cứ năm giờ sáng, mẹ đã thức giấc nấu nước, quét nhà làm bữa sáng cho cả nhà, rồi mới tất bật đến trường dạy. Lúc nào cũng bận rộn, vất vả nhưng mẹ tôi chẳng than lấy một lời, tôi thấy mẹ rất đáng khâm phục. Ở trong nhà mẹ luôn là người ngủ cuối cùng vì mẹ tôi là một giáo viên nên đêm đêm phải soạn giáo án. Đêm khuya, trức khi đi ngủ mẹ còn vén chăn, màn cho tôi, dù ngủ nhưng tôi cũng biết bàn tay ấm áp của mẹ đang ở bên cạnh mình. Mẹ luôn cẩn thận trong mọi việc, biết chịu tránh nhiệm hành vi của mình để làm tấm gương cho tôi và các bạn học sinh của mẹ noi theo. Mẹ luôn dạy bảo tôi nhưng cái hay tránh xa cái xấu, từ cái nhỏ nhặt đến việc lớn, đặc biệt luôn ghi nhận những thành tích trong học tập của tôi, đó chính là động lực để tôi cố gắng hơn trên đường đời.  Mẹ cũng là một bác sĩ lo thuốc thang mỗi khi tôi bị ốm.  Không những thế, mẹ còn là người bạn thân để tôi san se nỗi buồn niềm vui nỗi buồn trong học tập và cuộc sống, luôn lắng nghe những điều tôi nói chỉ tôi cách vượt qua.

Xem thêm:  Kể lại lần gặp gỡ bạn thân

Những ngày còn nhỏ tôi cũng biết người dạy tôi nói tiếng đầu tiên là mẹ, người dắt tôi chập chững bước những bước đi đầu tiên cũng là mẹ. Mẹ sưởi ấm cho tôi khi mùa đông về, quạt mát cho tôi khi mùa hè đến. Giờ đây, tuy đã lớn hơn một chút, nhưng tôi  đều khắc ghi từng lời ru, câu chuyện mẹ kể, đưa tôi đi đến những miền cổ tích xa xưa, đúng như câu ca dao đã nói“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ”. Không ai có yêu thương tôi bằng mẹ, cũng không ai ngoài mẹ, là bàn tay tôi sẽ nắm lấy khi gặp khó khăn. Tuy rất yêu mẹ nhưng thật khó để nói được câu  “ Con yêu mẹ nhiều lắm” rồi sà vào lòng mẹ nhưu lúc còn nhỏ. Tôi chỉ mong sao trong suốt cuộc đời này mẹ sẽ mãi mãi bên tôi, bảo vệ, che chở và luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho tôi.

“Con dẫu lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con.”

Tình yêu mẹ dành cho tôi là vô bờ, là vĩnh cửu không một lời văn lời thơ nào có thể miêu tả hết được, chính tình yêu thương ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, giúp tôi trờ thành một cậu học trò chăm ngoan, học giỏi như ngày hôm nay. Tôi chỉ biết dặn mình phải cố gắng nhiều hơn nữa trong hoc tập, rèn luyên để làm mẹ và thầy cô vui. Đây cũng chính là món quà mà mồng tám tháng ba năm nay tôi muốn dành tặng mẹ và nói với mẹ một câu. Con yêu mẹ rất nhiều!