Đề bài: Viết bài văn nêu biểu cảm của em về cây tre đầu làng

Bài làm

Bài văn biểu cảm về cây tre – Nhà thơ Nguyễn Duy đã từng viết:

Tre xanh xanh tự bao giờ?

Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh

Tre đã đi vào tiềm thức của người dân Việt Nam như một cái gì đó quen thuộc và thân thương lắm. Tre gắn bó với làng quê, với ruộng đồng, với những người nông dân chân chất, mộc mạc. Tre là biểu trưng cho làng quê nông thôn Việt Nam.

Ngay từ đầu làng, chúng tôi đã bắt gặp những rặng tre xanh đang rì rào trước gió. Không biết từ bao giờ, tre đã mọc thành bờ, thành lũy vững chắc như vậy? Tôi vẫn nghe nội kể, từ ngày nội còn nhỏ, đã được cùng mẹ dắt trâu ra đồng, đi qua rặng tre ấy với một cảm giác gần gũi, thân quen. Từ đó, cũng đủ biết rằng, tre đã sớm có mặt nơi làng tôi ở từ rất lâu, và lâu như thế nào thì tôi cũng chẳng rõ. Có lẽ, tre xuất hiện từ trong những trang truyền thuyết xa xưa. Khi Thánh Gióng đánh đuổi giặc Ân, tre đã trở thành vũ khí lợi hại mà ai cũng từng biết đến. Những vết chân ngựa sau này biến thành ao, thành hồ thì có lẽ tre cũng mọc xung quanh bờ để che mát, để bảo vệ. Rồi những trận đánh của Ngô Quyền trên sông Bạch Đằng. Tre được dùng để làm cọc đóng xuống sông làm bẫy chờ giặc đến. Từng chiếc thuyền của địch bị bao vây, chọc thủng dưới cọc tre nhọn hoắt và cứng cáp. Tre góp phần to lớn trong việc chiến thắng kẻ thù, bảo vệ đất nước. Và năm tháng qua đi, tre vẫn đứng đó, hiên ngang nhìn từng lớp người quê tôi lớn lên, rồi trưởng thành.

Xem thêm:  Biểu cảm về mái trường

bai van bieu cam ve cay tre - Bài văn biểu cảm về cây tre

Bài văn biểu cảm về cây tre

Thân tre nhỏ nhắn, gầy guộc những lại dẻo dai hơn bất kì loại cây khác. Chúng không mọc riêng lẻ, không tách rời nhau mà đan xem, bám víu vào nhau để tạo thành lũy, thành rặng không gì có thể quật ngã. Từng tấm thân dựa dẫm vào nhau, chắt chiu nhựa sống cho con cháu. Tre già thì măng mọc. Những mầm măng đâm chồi lên khỏi mặt đất. Chúng mập mạp, mụ mẫm và được bao bọc bởi biết bao cây tre mẹ. Tre là loài cây rất dễ sống, hay đúng hươn, nó có thể sống ở những vùng đất khô cằn và bạc màu nhất. Tre cần mẫn chắt chiu dinh dưỡng để nuôi nhưng cây măng nhỏ. Chúng cứ thẳng tắp mà vươn thẳng lên bầu trời cao xanh. Từng búp măng nhọn hoắt như một ý chí được mài dũa từ biết bao khó khăn, cực nhọc. Đời này nối tiếp đời kia, tre bao bọc lẫn nhau, bảo vệ nhau và cùng nhau bảo vệ xóm làng. Mỗi khi có những trận gió đi qua, từng thân tre dẻo dai lại cọ sát vào nhau, tạo nên những tiếng cót két, mới đầu nghe thấy sợ nhưng dần dần tôi lại thấy thật vui tai. Tre đung đưa theo gió, uốn mình dẻo dai nhưng không bao giờ bị giông tố đánh bật. Tre cúng cáp và cần mẫn như chính những người nông dân quê tôi vậy.

Xem thêm:  Biểu cảm về cây dừa

tôi sinh ra và lớn lên đã có tre ở đó. Những buổi chiều mùa hè, chúng tôi vẫn chạy nhảy, nô đùa quanh rặng tre. Chiều đến, từng đàn bò nối đuôi nhau từ ngoài ruộng đi về làng, chúng lại tranh thủ dừng chân bên gốc tre để nghỉ ngơi. Cạnh rặng tre, là cái giếng làng có từ lâu đời. Các bà, các mẹ vẫn thường hay ra đó rửa rau cho lớn, cho bò. Mọi người nói chuyện, chia sẻ với nhau về những vấn đề của cuocj sống. Còn lũ trẻ con chúng tôi thì chạy nhảy, la hét không ngừng. Tiếng cười nói râm ran cả một góc trời. Tre gắn bó với làng tôi từ thời xa xưa. Nó là hình ảnh tượng trưng tươi đẹp cho một vùng quê nghèo yên ả. Tre bình lặng dõi nhìn theo cuộc sống đang từng ngày trôi qua, chứng kiến bao lớp cha anh lớn lên rồi ra đi lập nghiệp ở một miền xa khác. Nó là linh hồn của quê hương tôi.

Tôi yêu những rặng tre xanh nơi cổng làng hay cuối xóm. Tre mãi là biểu tượng cho sự yên bình của làng quê Việt Nam. Tre là tiếng nói của con người, là tổng hòa những phẩm chất cao đẹp của người nông dân. Tre chịu thương chịu khó, chắt chiu từng ngày và hiên ngang đứng giữa trời xanh. Tre là biểu tượng đẹp mà ai là người Việt Nam thì cũng phải biết đến với một niềm tự hào không nguôi.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật chị Dậu trong Tức nước vỡ bờ của Ngô Tất Tố lớp 8 chi tiết

Seen