Đề bài: Biểu cảm về mái trường thân yêu

Bài làm

Quãng đời học sinh có lẽ là quãng đời tươi đẹp nhất, vui vẻ nhất của con người. Đó là quãng thời gian mà chúng ta được sống bên bạn bè, thầy cô, được gắn bó với mái trường. Thời học sinh của em đã phải trải qua khá nhiều ngôi trường khác nhau do chuyển nhà nhưng có lẽ trường Tiểu học Đồng Tiến là ngôi trường mà em yêu mến nhất. Đó là ngôi trường mà em học những năm cuối của tiểu học.

Đó là một ngôi trường không còn mới nữa nhưng nó đã được tu sửa một cách khang trang và đẹp đẽ. Trường có hai dãy nhà xây hai tầng và được sơn màu vàng ở bên ngoài. Phía trên được đổ mái bằng và lợp tôn màu đỏ tươi rất bắt mắt. Trong mỗi lớp học có bày những bộ bàn ghế gỗ ngay ngắn, được trang trí với những chậu cây, những bức tranh. Nhắm mắt lại, trong đầu em vẫn như đang vang lên những lời giảng bài của thầy cô, những tiếng phát biểu của các bạn ở trong lớp, rồi cả những tiếng cười, tiếng nói, tiếng đùa nghịch của mọi người trong giờ ra chơi. Trường em không quá lớn nên sân trường cũng nhỏ thôi mà đủ để cho chúng em có thể chạy nhảy. Yêu sao sân trường nơi em và các bạn học những giờ thể dục, cùng nhau sinh hoạt tập thể và cùng nhau nô đùa chạy nhảy. Bên dưới những gốc bàng là nơi mà em và các bạn đã từng ngồi lại để kể cho nhau nghe những câu chuyện thú vị. Có những lần ngồi kể cho nhau nghe chuyện ma mà sau đó đứa nào cũng thần hồn nát thần tính.

Xem thêm:  Cảm nhận về nhân vật Quan phụ mẫu trong truyện ngắn sống chết mặc bay của Phạm Duy Tốn

bieu cam ve mai truong - Biểu cảm về mái trường thân yêu

Biểu cảm về mái trường

Mỗi một góc trên sân trường đều có lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ em. Thi thoảng đi qua ngôi trường này, những kí ức trong em lại ùa về đầy cảm xúc. Những gốc cây vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào em từng học ở đây. Nhớ ngày nào em mới vào lớp 1, cảnh vật xung quanh ở đây khiến em còn thấy lạ lẫm mà bây giờ thấy nó thân quen đến lạ. Từng cánh cửa lớp, từng bồn cây,… mọi thứ dường như không có gì thay đổi, chỉ có con người là lớn lên.

Thầy cô dạy dỗ em năm xưa giờ đây vẫn ngày ngày đứng trên bục giảng để dạy cho những lứa học trò mới. Từ những bài học đầu tiên ấy em đã học được nhiều và trở nên khôn lớn như ngày hôm nay. Thầy cô là những người dịu dàng nhưng cũng khá nghiêm khắc. Thầy cô sẵn sàng dạy cho chúng em những bài học bổ ích, truyền đạt cho chúng em những kiến thức thiết thực nhất không chỉ trong sách vở mà còn là kĩ năng sống. Thầy cô với em giống như cha mẹ thứ hai của mình vậy.

Bạn bè là những người đồng hành vô cùng tuyệt vời. Không chỉ song hành cùng em trong học tập, bạn bè còn như người anh em thân thiết trong cuộc sống hàng ngày. Có chuyện vui buồn nào chúng em cũng có thể chia sẻ cùng với nhau.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ em

Vào những ngày kỉ niệm, chúng em xúng xính quần áo đẹp, gặp gỡ nhau nói nói cười cười. Chúng em được cùng nhau tham gia các tiết mục văn nghệ chào mừng và nó đã khiến chúng em có thêm nhiều kỉ niệm với nhau.

Thời gian trôi đi nhanh quá, em đã xa trường được 2 năm rồi. Cảm xúc về ngôi trường tiểu học trong em vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào.

Thu Thủy

Từ khóa tìm kiếm

Topics #biểu cảm về mái trường #mái trường #văn biểu cảm