Đề bài: Em hãy nêu biểu cảm về quê hương nơi em sinh ra.

Bài làm

Biểu cảm về quê hương. –Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày. Quê hương là đường đi học, con về rợp bướm vàng bay…” Lời bài hát nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng lại thấm nhuần hai chữ quê hương, nơi mà ai đi đâu xa cũng mong muốn được trở về.

Mỗi người khi sinh ra, ai cũng mang trong  mình một dòng máu quê hương. Dù là nông thôn hay thành thị, rừng núi hay hải đảo, quê hương vẫn là nơi gần gũi và thân thuộc nhất. Quê hương nơi tôi sinh ra chỉ là một miền quê nghèo nàn, lạc hậu nhưng đó lại là nơi mà tôi yêu thương và tự hào nhất. Đó là một vùng đất chiêm trũng, quanh năm sống với bùn lầy, sông nước nhưng ở đây tôi có được những thứ quý giá hơn bất kì điều gì khác. Đó là nơi gia đình tôi ở, là tiếng cười nói của ông bà, cha mẹ, là những người hàng xóm thân thiện, những đứa bạn từ thuở lên ba vẫn í ới gọi nhau mỗi lần đi học và còn là con đường, hàng cây với biết kỉ niệm thời niên thiếu.

bieu cam ve que huong noi em sinh ra - Biểu cảm về quê hương nơi em sinh ra

Em hãy nêu biểu cảm về quê hương nơi em sinh ra

Quê hương tôi là một miền quê đầy nắng và gió. Nó không có những tòa nhà cao tầng, không có những cụm công nghiệp sầm uất, cũng chẳng có xe cộ tấp nập hay những con đường nhựa kéo dài. Ngôi làng nhỏ nơi tôi ở được bao bọc bởi một dòng sông nhỏ uốn khúc cùng cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay. Cũng chính vì thế, không khí ở đây rất trong lành và yên tĩnh. Dòng sông nhỏ ấy là nơi chúng tôi vẫn cùng nhau tắm táp mỗi buổi chiều mùa hè. Còn có cả những lần đám bạn trốn mẹ  rủ nhau đi mò trai, bắt hến nơi con sông thân thuộc và hiền hòa ấy. Tôi vẫn nhớ có lần chúng tôi còn vác cả một thân cây chuối ra để học bơi, tay bám thân chuối, chân choãi ra đạp nước, suốt một mùa hè nhưng cuối cùng đám con gái cũng chẳng ai biết bơi cả. Rồi những ngày tháng tám, mưa lụt triền miên, cả gia đình tôi lại mang lưới ra sống bắt tôm, bắt cá. Ngày đó, sông nhiều cá lắm, đến nỗi mà cá nhỏ bố tôi cũng không thèm bắt. Chúng chui vào lưới rồi lại được thả ra. Chỉ có những anh cá to mới xấu số bị cho vào giỏ để mẹ tôi mang ra chợ bán. Cuộc sống của gia đình tôi êm đềm trôi qua bên dòng sông ấy với những tiếng cười và sự vui vẻ, lạc quan.Tôi yêu quê tôi với con sông hiền hòa uốn lượn, yêu những hàng tre xanh mát ngay cổng làng. Yêu từng con ngõ nhỏ nơi chúng tôi vẫn nô đùa, chạy nhảy hằng ngày. Tôi yêu cánh đồng lúa triền miên nơi chúng tôi vẫn thường hay thả diều mỗi buổi chiều mùa hè. Những ngóc ngách, những hàng cây mãi mãi đứng đó để nhìn chúng tôi lớn lên và trưởng thành.

Xem thêm:  Thuyết minh về đôi dép cao su lớp 8 chi tiết hay nhất

Đặc trưng của làng quê đó là nhà ai cũng có vườn rộng và nhiều cây ăn quả. Mỗi lần hè đến, lũ thiếu niên bọn tôi lại được đắm mình vào trò nghịch tai hại đó là trở thành những tên kẻ trộm chuyên nghiệp. Tối nào chúng tôi cũng gọi nhau đi chơi nhưng mục đích là đi bứt trộm trái cây. Mùa hè khá là nhiều trái ngon như ổi, nhãn, vải, hay xoài. Chúng tôi chia thành hai nhóm nhỏ. Một nhóm đứng ngoài đường trông người lớn, một nhóm trèo tường vào bứt trộm trái. Hễ có người đi qua, chúng tôi lại tạo ra những âm thanh, tín hiệu đã được thỏa thuận từ trước để thông báo cho đồng đội. Mỗi lần thu được chiến lợi phẩm, cả đám lại kéo nhau ra bờ sông đánh chén. Buổi tối ở vùng quê rất mát và trong lành. Gió từ cánh đồng thổi vào xua tan đi bầu không khí nóng nực buổi trưa hè. Tiếng ếch nhái thi nhau kêu nghe thật vui tai và thân thuộc. Tôi thầm nghĩ nếu sau này phải rời xa quê hương đến nơi thành thị ồn ào, chắc tôi sẽ nhớ âm thanh quen thuộc này lắm.

Quê hương tôi yên bình và con người nơi đây cũng thân thiện nhiều. Mọi người sống với nhau rất tình nghĩa và mộc mạc. Tôi yêu những cô, chú hàng xóm có củ khoai, củ sắn cũng chia sẻ cho nhau. Nhà ai có trái cây hay bánh kẹo ngon cũng đều mang sang cho hàng xóm để cùng nhau thưởng thức. Thỉnh thoảng mẹ tôi lại cùng mấy cô góp gạo, mua thịt làm bánh lá cho cả bấy nhiêu gia đình ăn chung. Mọi người đối xử với nhau chân thành và thân thiết như người một nhà. Người xưa nói quả không sai. Hàng xóm “tối lửa tắt đèn” có nhau, hay như câu nói “bán anh em xa mua láng giềng gần”. Những khi gặp khó khăn hay rắc rối, những người hàng xóm sẽ chạy sang hỏi thăm và giúp đỡ đầu tiên. Mọi người chẳng ai suy nghĩ thiệt hơn, cùng nhau làm lụng, cùng nhau dạy bảo con cái. Những đứa trẻ nhỏ khi bố mẹ đi vắng, chúng có thể ăn cơm thậm chí ngủ nhờ nhà bên cạnh mà bố mẹ không phải lo lắng chuyện gì cả.

Xem thêm:  Kể về kỉ niệm đáng nhớ đối với con vật nuôi: con mèo Mon, chó bông

Quê hương mỗi người sẽ là khác nhau nhưng có lẽ chúng ta đều có chung một tình yêu thương tha thiết đối với nơi chôn rau cắt rốn. Quê hương không chỉ là nơi ta sống mà nó còn là cái nôi nuôi dưỡng ta thành người. Ở đó ta có gia đình, có bạn bè, có những người hàng xóm tốt bụng và cả những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp. Sau này, dù có đi đâu thì bản thân mỗi người đều có một niềm mong ước được trở về nơi mình sinh ra, nơi đó được gọi bằng cái tên thân thương, tha thiết đó là quê hương.

Hà Trang