Đề bài: Cảm nghĩ về cô giáo của em.

Bài làm

Cảm nghĩ về cô giáo của em – Trong quãng đời học sinh em đã được học rất nhiều thầy cô giáo. Thầy cô là người dạy cho chúng ta những kiến thức, những kỹ năng, dạy ta làm người. Đối với học sinh thì thầy cô chính là người cha, người mẹ thứ hai trên đời và với em cũng vậy. Trong suốt bảy năm đi học thì em ấn tượng và quý mến nhất là cô giáo chủ nhiệm lớp một của em.

Giống như bao đứa trẻ khác thì khi bước vào lớp một em đã rất bỡ ngỡ và sợ sệt. Ngày khai trường khi rời vòng tay mẹ em không dám đối mặt trực tiếp với người khác. Mặc dù được cô giáo đón tận ngoài cổng trường nhưng vốn là một đứa nhút nhát nên em thậm chí còn không nhìn kỹ được khuôn mặt, hình dáng của cô. Cô Xuyến, là cái tên em nghe được trong buổi đầu đến lớp và cô đã giới thiệu. Một cái tên nghe bâng khuâng, xao xuyến đến lạ. Điều đầu tiên em ấn tượng về cô nhất đó chính là làn da cô rất trắng, trắng đến mức em cảm tưởng như một màu tuyết trắng vậy.

cam nghi ve co giao cua em - Cảm nghĩ về cô giáo của em

Cảm nghĩ về cô giáo của em

Điều làm em nhớ mãi về cô đó là cô rất quan tâm đến học trò, đặc biệt là những cô cậu học trò ngỗ nghịch hay những bạn quá nhút nhát giống em vậy. Khi thấy em thu mình ở một góc lớp cô chính là người đã đến bên hỏi han và kéo gần khoảng cách của em với cả lớp. Thực sự mà nói cô rất hay cười và tính có đôi phần trẻ con. Cô rất hay tổ chức những hoạt động ngoài giờ để gắn kết chúng em với nhau. Khi ấy mặc dù không muốn thì em cũng buộc phải tham gia vào những hoạt động đó. Mặc dù ban đầu trong lớp có khi không ai biết có một cậu bạn nhút nhát ở ngóc cuối của lớp nhưng sau đó thì có nhiều bạn đã chú ý đến em hơn, thậm chí còn có những bạn chủ động bắt chuyện và ngỏ ý muốn kết bạn. Một trong số đó em ấn tượng nhất là Đức, một cậu bạn hoạt bát, năng nổ nhất trong lớp.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Từ ngày có Đức trở thành bạn thân khiến em không còn cảm thấy mình lạc lõng trong tập thể nữa. Nhiều khi chính bản thân cũng bị nhiễm những trò đùa nghịch mà Đức bày ra để trêu các bạn khác, hay cũng bị cái tính nói nhiều của cậu bạn khiến em từ lầm lỳ trở nên nói nhiều hơn. Trước sự thay đổi đó cô nhà người biết đầu tiên và thi thoảng cũng gọi hai đứa ra nói chuyện, chia sẻ cho chúng em nghe về những câu chuyện, những bài học quý giá trong cuộc sống. Cũng lúc đó em mới biết thì ra Đức chính là con của cô giáo và thậm chí còn ở khá gần nhà em. Mặc dù ban đầu bản thân hơi hụt hẫng khi nghĩ rằng bạn làm quen với mình là từ cô giáo nhắc nhở nhưng sau đó mỗi buổi chiều cuối tuần Đức đều rủ em đi chơi, có khi chơi thả diều, bắt dế khiến chúng em lại trở nên thân thiết như trước. Khi thấy em có bạn và hoạt bát hơn khiến mẹ và cả cô giáo cũng vui lòng hơn.

Điều em nhớ nhất đó là khi ở trường em bị ngã gãy tay, người đầu tiên chạy đến bên em lo lắng đó chính là cô. Khi ấy trên sân trường đầy nắng chói chang, oi ả nhưng cô đã chạy đến bên em và trở em đi trạm xá. Suốt mấy ngày bó bột và nghỉ ngơi không đến trường được thì cô và Đức đã thay phiên đến thăm và giảng bài cho em để em không bị tụt lùi so với các bạn trong lớp. Vì cô giáo còn nhiều việc bận, còn phải quan tâm đến lớp nên Đức là người thường xuyên qua nhất. Cậu không chỉ chép bài, giảng bài cho em mà mỗi lần sang còn mang theo nào quả nào bánh kẹo nói là mẹ bảo mang sang cho em nữa. Khi ấy em cảm thấy rất xúc động và nghĩ rằng nếu mình cứ mãi nhút nhát và không có sự quan tâm của cô thì mình sẽ chẳng thể quen được ai, chẳng thể quen được cậu bạn quan tâm đến mình như vậy.

Xem thêm:  Cảm nhận về tình yêu quê hương của con người gần trọn đời xa quê qua bài thơ Ngẫu nhiên vịết nhân buổi mới về quê của Hạ Tri Chương

Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng đối với em cô mãi là người em yêu quý, kính trọng nhất. Cô giáo người không chỉ đem đến cho em tri thức mà còn cho em thấy được giá trị của tình thương, tình bạn trong cuộc sống của mỗi con người.

Mai Du