Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ Nói với con

Bài làm

Tình cảm cha mẹ dành cho con cái như biển lớn bao la bất tận chưa bao giờ vơi cạn. Văn học Việt Nam đã có biết bao tác phẩm hay nói về tình cảm gia đình thiêng liêng như thế. Một trong những bài thơ em yêu thích nhất chính là thi phẩm: “Nói với con” của nhà thơ Y Phương.

Bài thơ mở ra từ khung cảnh gia đình đầm ấm, yên vui, đầy ắp tiếng nói tiếng cười

Chân phải bước tới cha

Chân trái bước tới mẹ

Một bước chạm tiếng nói

Hai bước tới tiếng cười

Cuội nguồn sinh dưỡng của con trước hết, đó là cái nôi gia đình. Con lớn lên trong mái ấm có cha, có mẹ, trong vòng tay yêu thương của những người thân. Cha mẹ thấy hạnh phúc, sung sướng đón nhận từ bước chân chập chững, từ tiếng nói, tiếng cười đầu của con. Cách nói thật mộc mạc, cụ thể gợi ra không khí gia đình đầm ấm, quấn quýt, tràn ngập yêu thương.

Hơn thế, cái nôi nhỏ bé ấy còn được đùm bọc bằng cái nôi rộng lớn, đó là quê hương. Con lớn lên, trưởng thành trong cuộc sống lao động, trong thiên nhiên thơ mộng và nghĩa tình quê hương

Người đồng mình yêu lắm con ơi

Đan lờ cài nan hoa

Vách nhà ken câu hát

Rừng cho hoa

Con đường cho những tấm lòng

Suy nghĩ, tình cảm, cảm xúc của nhà thơ được diễn tả rất chân thật, tha thiết và giàu hình ảnh cụ thể. Tác giả vận dụng cách nói của người miền núi để sáng tạo những hình ảnh vừa cụ thể, vừa mang tính khái quát cao mà chất thơ vẫn bay bổng: người đồng mình (vùng , miền, dân tộc mình) yêu lắm con ơi! Đan lờ ken vách, cần cù trong lao động, đùm bọc chia sẻ gắn bó với nhau. Rừng cho hoa, con đường cho những tấm lòng – thiên nhiên đẹp đẽ, thơ mộng, che chở, quê hương nghĩa tình. Người cha muốn con thấy được những vẻ đẹp ấy của người đồng mình để mà yêu, mà gắn bó

Xem thêm:  Một số bạn trẻ hiện nay cho rằng: “Trước hết phải là sống cho mình”. Theo em, sống có trách nhiệm với bản thân khác với tính vị kỉ như thế nào

Vẫn cách diễn đạt mộc, độc đáo, nhà thơ tiếp tục thể hiện nét đẹp của người đồng minh qua những hình ảnh đặc sắc:

Người đồng mình thương lắm con ơi

Cao đo nỗi buồn

Xa nuôi chí lớn

Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn

Sống trên đá, không chê đá gập ghềnh

Sống trong thung, không chê thung nghèo đói

Sống như sông như suối

Lên thác xuống ghềnh

Không lo cực nhọc

Vì sao nhà thơ điệp lại:”Người đồng mình thương lắm con ơi”? Phải chăng đó là cảm xúc dâng trào trong tâm trạng nhà thơ biết bao nỗi niềm thiêng liêng, da diết với quê hương, với con người nơi đây mà thổn thức thành lời gọi yêu lắm, thương lắm, con ơi? Đứng trước hoàn cảnh đất nước, quê hương như một người bị trọng bệnh mới hồi dậy, đời sống kinh tế khốn khó, tác động không nhỏ đối với đời sống con người, nhất là đối với các dân tộc miền núi. Cái nghèo đối hiện hình trên từng con phố, ngôi nhà, bản làng, ngõ xóm. Điểm tựa tinh thần và củng cố niềm tin duy nhất bằng cách tin vào sức mạnh truyền thống của dân tộc, lòng thủy chung với quê hương. Dù hôm nay, quê hương – người đồng mình còn nghèo, gian lao, vất vả, sống trên đá, trong thung, lên thác, xuống ghềnh, thì cũng đừng chê đá gập ghềnh, chê thung nghèo đói. Hãy sống hồn nhiên, mạnh mẽ, yêu đời, lạc quan như sông như suối… Nhà thơ nói đến sông suối chính là nói đến bài ca tự do của dân tộc Tày, khẳng định ý chí con người trước thiên nhiên và ngoại cảnh… Trong ý thơ còn có nét đặc sắc, nhà chơ lấy cái cao, xa của trời đất để đo tầm kích của nối buồn và ý chỉ của con người đồng mình. Tác giả muốn nhắn nhủ, khuyên răn, truyền cho con cách nhìn và nghị lực nỗi buồn dẫu cao to như núi thì ý chí, tinh thần con người sẽ càng xa, càng dài như sông suối, lớn lao như biển rộng. Phải biết trân trọng và yêu thương nơi mình sinh ra và lớn lên, dù gian khổ đến đâu cũng đừng chê, đừng bỏ, đừng hành động trái lòng. Phải biết cần cù, lạc quan để vượt qua, để sống cho xứng đáng.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Phương Định

Người đồng mình tuy mộc mạc, thô sơ nhưng giàu bản lĩnh và lòng tự trọng

Người đồng mình thô sơ da thịt

Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con

Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương

Con quê hương thì làm phong tục

Con ơi tuy thô sơ da thịt

Lên đường

Không bao giờ nhỏ bé được

Nghe con

Ý thơ cụ thể mà hàm ý sâu xa. Nhà thơ nhắc lại hai lần: Người đồng mình thô sơ da thịt, tuy thô sơ, mộc mạc về hình thức con người, về lời ăn tiếng nói nhưng chẳng mấy ai nhỏ bé về ý chí, nghị lực, lòng tự trọng mà ngược lại rất mạnh mẽ, khoáng đạt, giàu niềm tin và tính thần lạc quan, bền bỉ gắn bó với quê hương. Ta lại bắt gặp một câu thơ rất độc đáo, mang cách nói đặc trưng mà sâu sắc của người dân tộc miền núi. Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương. Đục đá kê cao là hoạt động thực, người miền núi sống trên đá, trồng cây trên đá, vất vả, gian lao. Từ hình ảnh cụ thể đó, nhà thơ chuyển sang nghĩa khái quát: kê cao quê hương, đó là ý thức bảo vệ và tinh thần xây dựng quê hương ngày càng tiến bộ, giàu đẹp hơn, tôn vinh, giữ gìn truyền thống, phong tục tập quán tốt đẹp của quê hương.

cam nhan cua em ve bai tho noi voi con cua y phuong - Cảm nhận của em về bài thơ Nói với con của Y Phương

Cảm nhận của em về bài thơ Nói với con

Những câu thơ cuối, nhà thơ khẳng định và muốn truyền cho con sức mạnh và truyền thống của quê hương: người đồng mình tuy thế nhưng sống cao đẹp. Mong con sau này lớn khôn, trưởng thành, trên đường đời phải làm được những điều lớn lao, phải sống cao thượng, tự trọng để xứng đáng với truyền thống tốt đẹp đó

Xem thêm:  Loài hoa em yêu

Bài thơ viết theo thể tự do, số câu số chữ không khuôn định, phù hợp với mạch cảm xúc tự nhiên, linh hoạt. Nhịp điệu lúc bay bổng nhẹ nhàng, lúc khúc triết, rạch ròi, lúc mạnh mẽ, dứt khoát… tạo ra sự cộng hưởng hài hòa với những cung bậc tình cảm khác nhau trong lời người cha truyền thấm cho con. Ngôn ngữ giản dị, trong sáng, hình ảnh mộc mạc, cô đọng, ý tứ sâu xa. Có người đánh giá:” Quả đúng là một thứ ngôn ngữ thổ cẩm quyến rũ”.

Qua lời nhắn nhủ, tâm tình với con thật thiết tha, thấm thía, nhà thơ Y Phương thể hiện tỉnh cảm gia đình đầm ấm, yêu thương. Ngợi ca truyền thống cần cù, sức sống mạnh mẽ của quê hương và dân tộc mình. Bài thơ giúp người đọc hiểu thêm sức sống và vẻ đẹp tâm hồn của người dân tộc miền núi, gợi nhắc mỗi người về tình cảm gắn bó với truyền thống, với quê hương và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Lời cha nói với con hay chính là bức thông điệp trao gửi thế hệ kế tiếp. Đó là lẽ sống cao đẹp, vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, có ý nghĩa với muôn người, muôn đời. Nhất là với thời đại hội nhập quốc tế, thì con người làng cần phải giữ gìn tình cảm hạnh phúc gia đình, truyền thống tốt đẹp của quê hương bản sắc văn hóa dân tộc.

Nhẫn Đông