Đề bài: Cảm nhận về bài thơ Cảm Nghĩ Trong Đêm Thanh Tĩnh.

Bài làm

Cảm nhận về bài thơ Cảm Nghĩ Trong Đêm Thanh Tĩnh – Nhà thơ Lý Bạch là nhà thơ nổi tiếng thời Đường của Trung Quốc với những vần thơ trữ tình lãng mạn ông khiến người đọc như chìm đắm trong một không gian vừa thanh tịnh vừa gần gũi nhất. Những tác phẩm của ông cho đến nay và mai sau vẫn luôn sống mãi trong lòng người đọc tiêu biểu nhất trong các tác phẩm của ông nói về tình yêu quê hương đất nước là bài thơ Cảm Nghĩ Trong Đêm Thanh Tĩnh .

Bài thơ được sáng tác trong hoàn cảnh tha hương bắt gặp một đêm trăng đẹp khiến tác giả nhớ về quê hương. Bài thơ được lấy cảm hứng từ một đêm trăng nơi đất khách quê người có thể nói trong thơ ca ánh trăng luôn là một nguồn cảm hứng đối với những nhà thơ mỗi câu chữ mỗi hình ảnh ánh trăng lại mang những ý nghĩa khác nhau và đưa cho chúng ta những cảm xúc khác nhau. Với Lý Bạch thì anh trăng đối với ông lại là nguồn chỉ dẫn làm cho ông nhớ về quê hương của mình.

cam nhan ve bai tho cam nghi trong dem thanh tinh - Cảm nhận về bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh

Cảm nhận về bài thơ Cảm Nghĩ Trong Đêm Thanh Tĩnh

Bài thơ có tựa đề là Tĩnh Dạ Tứ, tức là những suy nghĩ trong một đêm rất đẹp có ánh trăng tỏa sáng khắp nơi một thứ ánh sáng lung linh huyền ảo. Trong khung cảnh thiên nhiên ấy trong lòng tác giả bỗng trào dâng lên nỗi nhớ quê hương. Toàn bộ bài thơ đều là những cảm xúc chân thành thiết tha của tác giả mở đầu là hai câu thơ:

Xem thêm:  Biểu cảm về người thân của em

“Đầu giường ánh trăng rọi

Ngỡ mặt đất phủ sương”

Hai câu trên vừa miêu tả ánh trăng sáng vừa tự vẽ chân dung tự bộc lộ tâm trạng của người xa quê ở đây lúc này khi nhà thơ nhìn thấy ánh trăng sáng đầu giường nghĩa là nhà thơ đang nằm trên giường thao thức mãi không ngủ được. Ánh Trăng lên là qua khung cửa soi rọi khắp căn phòng nó chiếu những ánh vàng của mình xuống phía đầu giường và làm cho tác giả liên tưởng rằng mặt đất như được phun sương. Hình ảnh ấy gợi cho người đọc một cảm giác cô đơn và trống vắng Phải chăng trong lòng thi nhân đang chất chứa một nỗi niềm tâm sự. Bởi vậy nên ánh trăng đẹp như vậy mà anh cứ ngỡ như mặt đất phủ sương.

Phải chăng đó là tâm trạng của một người tha hương đang nhớ về quá khứ nhớ về nơi chôn rau cắt rốn của mình. Ánh trăng không chỉ gợi cảm giác êm đềm của Đêm thanh tĩnh ánh trăng còn giúp tác giả quên đi cái náo nhiệt xô bồ của ban ngày. Ánh trăng đánh thức những kỷ niệm của quá khứ đánh thức lại tình bạn năm xưa ánh trăng kỳ diệu đã từng bầu bạn với nhà thơ ở quê nhà. Có lẽ lúc đó cảm xúc trong trái tim của tác giả đang dâng tràn nỗi nhớ quê hương hồi hồi da diết.

Câu thơ thứ hai vừa trực tiếp diễn tả tâm trạng bâng khuâng bồi hồi lại vừa gián tiếp và cử chỉ của người ngồi trên giường nhìn xuống mặt đất nhìn vào mông lung như đang tìm kiếm một thứ gì đó rất gần gũi thân thương nhưng lại xa vời. Đó chính là tâm trạng của những con người xa quê cái tâm trạng luôn khắc khoải trăn trở thao thức.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về mùa thu

Đến hai câu thơ cuối thì ngồi nhớ quê hương như chảo lên gấp bội:

“Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ cố hương”

Nếu ở hai câu thơ trên là thơ tả ngoại cảnh trước nội dung sau thì đến đây cảnh và tình, cử chỉ và tâm trạng lại hài hòa không tách rời như trước. Câu thơ thứ ba là một phép đối lập đầy dụng ý nghệ thuật và mang ý nghĩa sâu sắc. Hai từ "ngẩn" và "cúi" đối lập nhau nhưng lại có ý nghĩa bộ trợ cho nhau. Cử chỉ "ngẩng đầu" nhìn trăng sáng, thì  "cúi đầu" lại nhớ về cố hương. Dường như ánh trăng chính là chất xúc tác để cho nỗi nhớ cứ như dâng trào ra mãnh liệt. Từ cố hương trong câu thơ rừng như vậy nhắc đến những điều xưa cũ những con người xưa cũ ở mặt đất cũ. Cố hương thực ra là quê cũ là quê hương bao nhiêu năm rồi thi sĩ chưa kịp trở lại bây giờ bỗng những hình ảnh về cố hương cứ hiển hiện khiến tác giả cảm thấy chua xót nghẹn ngào khôn nguôi. Dù cho những năm tháng trôi qua thì tình cảm của Lý Bạch đối với quê hương với sâu đậm và tha thiết chỉ cần nhìn ánh trăng thôi cũng đủ để gợi cho ông những cảm xúc dào dạt viết về chốn cũ. Nhớ về nơi ông sinh ra ở đó có những người bạn thân của ông có biết bao kỷ niệm và những ngày thơ ấu những năm tháng thăng trầm của một đời người.

Xem thêm:  Cảm nhận khi đọc Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh

Người ta cứ ngỡ đây là một bài thơ tứ tuyệt đường khi nhưng thực ra không phải thế. Bài thơ được viết một cách phóng túng theo cảm xúc riêng của tác giả chứ không theo đúng quy luật trong thơ Đường với việc sử dụng những từ ngữ đơn giản và chắt lọc bài thơ đã thể hiện một cách nhẹ nhàng mà thấm thía tình cảm quê hương của một người xấu xa nhà xa quê.

Qua bài thơ chúng ta thấy được Lý Bạch là người có tình yêu quê hương đất nước chân thành tha thiết. Đây có thể được coi là một bài thơ viết về tình yêu quê hương đất nước hay nhất. Bài thơ rất ngắn gọn nhưng mạnh ý nghĩa sâu sắc nỗi nhớ quê tâm trạng chung của tất cả những người phải sống xa quê bài thơ nhạc sống động với những nhất tả cảnh tả tình đan xen, hòa quyện nó như một bản tình ca sâu lắng và khúc nhạc chan chứa tình quê.

Mai Du