Đề bài: Cảm nhận về đoạn ba bài thơ Tây Tiến.

Bài làm

Cảm nhận về đoạn ba bài thơ Tây Tiến – Như chúng ta đã biết Quang Dũng là một nhà thơ quân đội có tài hoa về nhiều lĩnh vực khác nhau. Thơ của ông luôn thể hiện một cái tôi phóng khoáng, hào hoa, thanh lịch. Bên cạnh đó trong thơ Quang Dũng giàu chất lãng mạn, có khả năng diễn tả, cảm nhận tinh tế về vẻ đẹp của thiên nhiên, về tình người mà lại mang những nét hồn nhiên, chân thật. Tây Tiến chính là một trong những sáng tác tiêu biểu của ông và cũng là một trong những bài thơ hay nhất viết về đề tài người lính trong thơ ca kháng chiến chống Pháp.

cam nhan ve doan ba bai tho tay tien - Cảm nhận về đoạn ba bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận về đoạn ba bài thơ Tây Tiến

Bài thơ Tây Tiến được Quang Dũng viết vào năm 1948 tại Phù Lưu Chanh (Hà Đông) sau khi đã chuyển đơn vị công tác, không còn trong đoàn quân Tây Tiến nữa. Đơn vị Tây Tiến được thành lập năm 1947, hoạt động chủ yếu ở miền Tây của Tổ quốc và nước bạn vùng thượng Lào. Quang Dũng đã tham gia đội quân này và từng làm đại đội trưởng. Một năm sau, ông rời đơn vị và nhớ về những kỷ niệm gắn bó với những người đồng đội cũ, với những miền đất đã đi qua nên viết bài thơ này. Trong đó  đoạn thơ  thứ ba  từ câu 23 đến câu 30 của bài thơ là đoạn đem lại nhiều cảm xúc cho người đọc:

“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều  thơm"

Chỉ bằng bốn câu thơ ngắn ngủi nhưng Quang Dũng đắc khoắc hoạ rất thành công hình tượng người lính vừa lãng mạn, hào hoa lại vừa mang nét dữ dội, mạnh mẽ, mang tính chất bi tráng.Trước hết nét lãng mạn trong hình tượng người lính thể hiện cảm nhận của mình đối với những người xung quanh cũng như việc thể hiện những cảm xúc, suy tư của chính mình. Sống và chiến đấu trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhưng họ vẫn luôn kiên cường, vui vẻ. Trên cái nền hùng vĩ của thiên nhiên miền Tây Bắc thì người lĩnh đã hiện lên với dáng vẻ bề ngoài:

Xem thêm:  Vẻ đẹp của bộ tranh tứ bình trong đoạn thơ sau bài "Việt Bắc" của Tố Hữu: "Ta về mình có nhớ ta,(...) Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung"

“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm”

Phải sống trong hoàn cảnh như thế nào thì những người lính mới trở nên như vậy. Nơi rừng thiêng nước độc, nơi chất chứa những hiểm nguy, khó khăn chồng chất. Trước hết là địa hình hiểm trở “Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm”. Rồi khí hậu, thời tiết khắc nghiệt khiến căn bệnh sốt rét trở thành căn bệnh phổ biến, tác quái trong quân đội. Không phải đội quân Tây Tiến không có tóc vì cắt đi mà vì sốt rét vì nước độc và khí hậu không thích hợp khiến tóc không mọc được. Rồi quân “xanh” không phải vì quân trang, ngụy trang lá cây mà là làn da xanh xao vì ốm yếu, thiếu thốn thuốc men, lương thực. Hình ảnh nếu ta thấy ngày thường sẽ trông lạ kỳ nhưng lại không thấy tiều tụy, sầu thảm mà vẫn thấy hiên ngang, mạnh mẽ. Để khẳng định ý chí ấy  Quang Dũng đã ví hình ảnh ấy với sự liên tưởng “dữ oai hùm”, với loài vật được xưng danh là chúa sơn lâm.

Bên cạnh đó mặc dù không nói đến xuất thân của những người lính Tây Tiến nhưng chúng ta khi tìm hiểu đều biết rằng, hầu hết họ đều là những chàng trai Hà Thành lịch lãm, hào hoa và cũng mang chất mộng mơ. Họ len đường tham gia kháng chiến khi còn rất trẻ, hầu hết vẫn giữ được những nét lãng mạn, hào hoa. Đó là những giấc mơ về “dáng kiều thơm” nơi Hà Nội. Trước đó có người phê phán rằng đây là “mộng rớt”, là những gì yếu đuối. Nhưng hãy thử nghĩ xem nếu không là người sống tình cảm, không có những mục tiêu, những điều nâng đỡ tình thần thì những người chiến sĩ làm sao có thể vượt qua những khó khăn, thử thách khốc liệt ấy.

Xem thêm:  Bình luận câu nói của Hồ Chí Minh: "Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy"

Viết về người lính, Quang Dũng không hề che giấu những hi sinh, mất mát, tuy nhiên những hi sinh ấy lại mang màu sắc bi tráng mà không hề bi lụy, yếu đuối. Tham gia vào cuộc chiến khốc liệt, hoàn cảnh sống chiến đấu còn khó khăn, khắc nghiệt chính vì thế những mất mát là không thể tránh khỏi:

“Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất”

Hi sinh thậm chí còn không được chôn cất tử tế mà còn lưu lạc nơi biên cương xa xôi, nơi rừng âm u. Những từ “rải rác”, “mồ viễn xứ”như làm tăng thêm sự bi tráng cho bài thơ. Dù biết trước như vậy nhưng trong kháng chiến có bao lớp người vẫn tiếp bước những anh hùng đã ngã xuống mà không hề lùi bước “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Có thể thấy người lính Tây Tiến khi đối mặt với cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, có thể dự báo trước nhưng sẵn sàng đối mặt, “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Quang Dũng sử dụng từ “về đất” như làm giảm đi nỗi thương xót, thậm chí sự ngã xuống ấy giống như sau khi làm tốt, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về với đất mẹ vậy. Câu cuối càng khẳng định thêm tinh thần bi tráng của bài thơ, của hình tượng người lính Tây Tiến đó là: “Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.

Xem thêm:  Anh/ chị có nhận xét gì về phong cách nghệ thuật thơ Chế Lan Viên

Qua đoạn ba bài thơ Tây Tiến chúng ta đã có cái nhìn đa chiều hơn về hình ảnh người lính trong kháng chiến. Cuộc kháng chiến dù cho có những thắng lợi vẻ vang nhưng góc khuất sau nó là sự hi sinh, thậm chí là hi sinh thầm lặng, ít ai biết tới. Qua đó chúng ta càng thêm tự hào về những người lính, thêm yêu tài thơ của nhà thơ Quãng Dũng.

Mai Du