Đề bài: Cảm nhận về mái trường cấp hai thân yêu của em

Bài làm

Một trong những môi trường giúp ta lớn khôn và trưởng thành đó chính là trường học, là mái trường thân yêu của mỗi chúng ta. Mái trường là nơi có bao thầy cô bạn bè, ở đó ta không chỉ được học kiến thức mà còn học được bao điều về cuộc sống.

Mái trường thân yêu nơi đón em những bước đầu tiên vào đời, nơi đó có bao thầy cô những người luôn tận tụy vì nghề, luôn cố gắng hướng dẫn và dạy dỗ chúng em nên người. Mái trường cấp hai thân yêu của em nằm ở trung tâm của xã, từ nhà em đến trường mất khoảng năm phút đi bộ, mỗi sáng mẹ thường đưa em đi học sau đó mới trở lại nhà làm các công việc như quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo. Nhà em ở ngay gần trường, mỗi ngày em chỉ học một buổi, chính vì thế mà những lúc rảnh ở nhà hay những lúc học ở nhà em thường theo giờ giấc trên trường. 

Trường cấp hai của em không rộng lắm, không đông học sinh lắm, trường em chỉ có khoảng 200 học sinh, chúng em thường biết hết mặt nhau và thường chơi với nhau. Trường em có khoảng 20 giáo viên bao gồm cả các cô tài vụ, vì trường có diện tích không rộng lắm thêm nữa cũng không đủ chỗ cho học sinh nên trường em phải chia thành hai ca học khác nhau, mỗi buổi 5 tiết. Sau mỗi ca học là giờ nghỉ trưa, nếu hôm nào phải học cả chiều, các bạn lớp em thường ở lại trường. Mỗi lần như vậy, em lại ao ước được ở lại chơi cùng với các bạn, ăn những món ăn mà bố mẹ thường dậy sớm chuẩn bị. Nhà em lại gần trường nên em không được ở lại, thế nhưng có lần em đã trốn bố mẹ mang cơm đến trường, cùng lũ bạn ăn trưa, chúng em có một buổi trưa thật vui vẻ bên nhau, bố mẹ không thấy em ở nhà liền lên trường tìm, thế là em bị bắt ngay tại trận. Từ bữa ấy em có thêm nhiều bạn hơn nhưng đổi lại, mỗi khi lên trường em cần phải xin phép bố mẹ.
cam nhan ve mai truong cap hai than yeu cua em - Cảm nhận về mái trường cấp hai thân yêu của em

Xem thêm:  Cảm nghĩ về vai trò của thầy cô giáo

Cảm nhận về mái trường cấp hai

Mái trường cấp hai của em đã chho em bao kỉ niệm, em nhớ có lần cô giáo yêu cầu làm bài tập về nhà, vì mải chơi mà em quên hoàn thành, bữa ấy em không nhớ nhưng khi ngủ dậy thì em chợt nhớ ra, em hốt hoảng và không biết phải làm sao, hôm đó trời mưa và mẹ em lại không đưa em đi học, quãng đường đi bộ năm phút của em đến trường thật là dài, khoác cặp trên vai mà em cảm giác như mình đang đeo hàng chục kg sách trên vai, em bước chậm rãi từng bước. Cảm tưởng mỗi bước đi của em như đến gần hơn với giờ kiểm tra, em rất sợ cô giáo biết em chưa làm bài tập và ngay sau đó các bạn sẽ cười em. 

Em đến lớp, đặt cặp sách xuống ghế ngồi trong khi trời vẫn đang mưa tầm tã, các bạn vẫn nô đùa trong khi tâm trạng của em nặng nề, em mở vở xem bài thì thấy có quá nhiều bài tập, có quá nhiều phép tính có lẽ em làm không kịp. Mới chút mà đã trống vào lớp, em ngồi thấp người xuống mong cô giáo không gọi em lên trả bài, nhưng vì thường ngày em là người hăng hái nhất lớp nên cô gọi em lên bảng, cô kiểm tra bài tập của em và yêu cầu em làm một phép toán cô giao trên bảng, câu toán quá dễ so với em để hoàn thành. Sau khi làm bài xong được cô giáo đưa lại vở, về chỗ mở lại vở em thấy dòng chữ của cô, cô nhận xét rằng em thông minh nhưng cần chăm chỉ luyện tập hơn, lần này cô tha nhưng lần sau phải nhớ chuẩn bị đầy đủ, em thấy cô nhìn em cười và em thầm cảm ơn cô vì cô đã bỏ qua cho em lần ấy. Sau khi về nhà em liền làm đầy đủ bài tập và không còn lần nào mải chơi quên bài nữa.

Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về người cha

Mái trường là nơi tạo cho em môi trường tốt nhất để em có thể vừa học tập vừa rèn luyện bản thân cùng với các mối quan hệ xã hội, em luôn tự hào vì là học sinh của trường, nơi ấy thầy cô đã cho em bao tri thức sống và bao bạn bè giúp đỡ em trong cuộc sống.

Hà Vũ Hường