Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Giôn-xi.

Bài làm

Cảm nhận về nhân vật Giôn-xi – Tình yêu thương giữa con người với con người là thứ tình cảm đáng được trân trọng và ca ngợi đặc biệt là giữa những người nghèo khổ với nhau. Đây cũng là một chủ đề quen thuộc trong văn chương không chỉ trong nước mà còn cả thế giới. Truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng chính là một trong những tác phẩm tiêu biểu. Bên cạnh tình yêu thương, giúp đỡ giữa những người nghèo khổ, tác phẩm còn khẳng định sức sống, niềm tin có thể giúp con người vươn lên hoàn cảnh, cảnh ngộ tuyệt vọng. Tất cả những điều đó được thể hiện xoay quanh nhân vật Giôn-xi.

cam nhan ve nhan vat gion xi - Cảm nhận về nhân vật Giôn-xi

Cảm nhận về nhân vật Giôn-xi

Đoạn trích trong sách giáo khoa thuộc phần cuối của truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng. Bối cảnh của đoạn trích chính là một văn nhà ba tầng cũ kỹ với ba nhân vật: cụ Bơ-men – một họa sĩ già, hai cô họa sĩ trẻ sống cùng nhau là Xiu và Giôn-xi. Vào mùa đông Giôn-xi mắc bệnh viêm phổi mặc dù được chị Xiu chăm sóc chu đáo nhưng cô lại mất niềm tin vào cuộc sống. Thậm chí cô còn  nghĩ rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng ngoài cửa sổ kia rụng xuống thì cô sẽ chết. Điều này khiến Xiu không biết khuyên nhủ cô như thế nào mà chỉ biết tâm sự với cụ Bơ-men. Trong đêm mưa bão mà Giôn-xi nghĩ chiếc lá sẽ không trụ được thì điều kỳ diệu đã xảy ra đó là vào sáng hôm sau khi Giôn-xi yêu cầu chị kéo rèm thì chiếc lá vẫn còn đó và cô đã nhận ra được sai lầm của mình và lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Thực chất chiếc lá ấy là bức tranh mà cụ Bơ-men đã phải đội mưa bão để vẽ lên tường và thậm chí là đánh đổi mạng sống của mình.

Xem thêm:  Giải thích và chứng minh câu tục ngữ: Có chí thì nên

Trong đoạn trích, Ô-hen-ri đã tập trung miêu tả tâm lý, diễn biến tâm trạng của nhân vật Giôn-xi với sự thay đổi từ sự tuyệt vọng đến khi lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Tâm trạng của cô khi biết mình mắc bệnh viêm phổi là tâm trạng tuyệt vọng, chán chường. Cô luôn cho rằng chẳng bao lâu thì mình sẽ chết và không còn thiết tha gì với mọi thứ xung quanh, kể cả người yêu thương chăm sóc cho mình. Đồng thời ta còn thấy được rằng đây là một con người yếu đuối, ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho mình. Thứ cô quan tâm duy nhất lúc bấy giờ là bao giờ lá trên cây thường xuân rụng hết. Cô ra lệnh cho Xiu hai lần để kéo chiếc mành lên để nhìn những chiếc lá. Lần thứ nhất, còn một chiếc lá và cô tin đêm nay nó sẽ rụng. Lần thứ hai, cô tiếp tục ra lệnh cho chị Xiu. Từ những hành động ấy có thể thấy được sự ích kỷ trong con người của Giôn-xi.

Đặt vào hoàn cảnh của hai cô gái ta cũng có thể thấu hiểu được phần nào dẫn tới tình cảnh lâm vào tuyệt vọng của Giôn-xi. Cô là một họa sĩ nghèo, lại không có tác phẩm nào xuất sắc. Sống cuộc sống bấp bênh trong sự nghèo khổ, trong cái nhà trọ cũ kỹ ở một góc của thành phố. Vừa không có sự nghiệp, không có chốn dung thân đoàng hoàng, với tâm hồn của một cô gái trẻ thì căn bệnh viêm phổi chỉ như một cây kim đâm bào một quả bóng, khiến tất cả như đổ vỡ, không còn cách nào cứu vãn được.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về tình bà cháu trong Tiếng gà trưa hay đầy đủ

Tuy nhiên không để cho nhân vật phải chịu cảnh mất phương hướng và mất niềm tin vào sự sống quá lâu. Ô-hen-ri vốn là một nhà văn đề cao tinh thần nhân đạo và thương yêu những người nghèo khổ nên đã tạo nên bước ngoặt cho câu chuyện.

Từ việc trông thấy chiếc lá vẫn kiên cường bám trụ trước sự khắc nghiệt của thời tiết, Giôn-xi đã suy nghĩ lại và cảm thấy yêu đời, và quý trọng bản thân mình hơn. Nhà văn dùng cái chết của cụ Bơ-men để đánh đổi cho sự sống của Giôn-xi chính là để đề cao tinh thần nhân đạo về tình yêu thương giữa con người với con người. Để nói lên sự quý giá của sinh mạng có thể đánh đổi bằng tính mạng của người khác.

Qua nhân vật Giôn-xi chúng ta rút ra được rất nhiều bài học đó là cần phải sống có ý chí, có lý tưởng và yêu thương mọi người xung quanh. Trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, trở ngại mà chúng ta cần phải đối mặt, vì thế không được nản lòng, thoái chí mà phải đặt mục tiêu cho cuộc sống của chính mình.

Mai Du

Bài viết liên quan

Xem thêm:  Phân tích bài Thuế máu lớp 8 của Nguyễn Ái Quốc