Đề bài: Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô

Bài làm

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô – Hôm nay, ngồi xếp lại cuốn album, tôi vô tình nhìn thấy bức ảnh chụp tập thể lớp với cô giáo chủ nhiệm ngày lớp sáu. Tự nhiên, trong tôi trào lên một cảm giác nhớ nhung vô cùng tới người cô giáo trẻ mà tôi yêu quý. Cô chủ nhiệm lớp tôi được một năm thì lấy chồng nên phải chuyển công tác. Tôi nhớ như in ngày 20/11 của hơn một năm trước.

Hôm đó, vì là ngày 20/11 nên cả trường được nghỉ để tổ chức kỉ niệm và tôn vinh các thầy cô. Buổi lễ được diễn ra trong một không khí rất long trọng với sự góp mặt của tất cả thầy cô giáo và học sinh trong trường. Nhiều tiết mục đặc sắc được cả cô và trò biểu diễn. Khoảng hai giờ đồng hồ thì tất cả được tổ chức xong. Thầy cô ai cũng rạng  rỡ bên những bó hoa tươi thắm mà học sinh dành tặng. Chúng tôi cũng tặng cho cô giáo chủ nhiệm của mình một bó hoa rất đẹp.

ke lai ki niem dang nho ve thay co - Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô

Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô

Theo như kế hoạch mà nhóm bạn của tôi đưa ra thì hôm nay sẽ lên nhà cô chủ nhiệm để thăm và chúc mừng cô nhân ngày nhà giáo Việt Nam. Vậy là buổi lễ kết thúc, sáu đứa tụi tôi hẹn nhau ở cổng trường rồi cùng đi. Sấu đứa đèo nhau trên ba cái xe đạp cũ. Từ trường lên đến nhà cô cũng gần mười hai cây số, một đoạn đường khá dài với lại đi bằng xe đạp nên sẽ rất mệt. Vậy mà suốt đường đi, chẳng đứa nào kêu than gì. Chúng tôi cứ thay phiên nhau chở nên cũng đỡ, chỉ mong sao lên nhà cô thật sớm để tạo cho cô một bất ngờ nhỏ. Đi hơn một tiếng thì cũng đã lên đến nhà, chúng tôi bấm chuông. Cô giáo chủ nhiệm ra mở cửa với vẻ mặt bất ngờ: “Sao xa vậy mà các em lại lên đây, nhanh vào nhà kẻo mệt”. Tôi thấy ấn tượng bởi căn nhà của cô. Nó không quá rộng nhưng đẹp đẽ và nắp. Vì cô ở một mình nên cũng không cần một căn nhà quá to mà. Chúng tôi tặng cô một bó hoa, cô nhận nó mà tôi thoáng nhìn thấy mắt cô hơi hơi đỏ.

Xem thêm:  Biểu cảm về cây phượng vĩ

Cô và chúng tôi ngồi trò chuyện vui vẻ, cô hỏi về những chuyện trong lớp học, có ai gặp khó khăn gì không. Cô quan tâm đến từng thành viên trong lớp, ai cũng được cô hỏi han. Ngồi nói chuyện một lúc thì cô bảo cô ra ngoài có chút việc, chúng tôi cứ tự nhiên xem ti vi hay làm gì đó cũng được. Gần mười lăm phút sau cô trở về với biết bao thức ăn và hoa quả. Cả cô và trò cùng nhau vào bếp. Cô là người nấu chính còn chúng tôi chỉ phụ giúp cô nhặt rau, gọt trái cây. Lần đầu tiên tôi được ăn cơm ở nhà một người giáo viên. Chúng tôi cũng không ngại ngùng mà cô trò ăn rất vui vẻ, thoải mái. Tôi thấy ấp áp như chính ngôi nhà của mình vậy. Đang ăn cơm bỗng cô bảo: “Chắc cô chỉ dạy các em được năm nay thôi, sang năm cô lấy chồng ở một vùng quê xa nên sẽ theo chồng về nơi khác công tác”. Cả đám, không ai bảo ai đều tự bỏ bát cơm xuống bàn và đồng thanh “Cô không dạy chúng em nữa ạ?” Cô còn rất trẻ, mới chỉ hai lăm tuổi, chúng tôi là lứa học sinh đầu tiên mà cô chủ nhiệm. Thế mà chỉ được một năm cô đã phải đi. Tự nhiên chúng tôi ai cũng thấy buồn. Dù mới chỉ học với cô có hơn một năm nhưng tình cảm cô trò lại vô cùng thân thiết. Cô là người dẫn dắt chúng tôi khi mới bước chân vào mái trường cấp hai. “Cô rất muốn ở bên các em nhiều hơn nữa nhưng cuộc sống này nhiều điều lại không thể . Không sao cả, chúng ta còn hơn một nửa học kì nữa mà. Hết năm học này cô mới chuyển đi. Các em định không chúc phúc cho cô à?” Chúng tôi, dù trong lòng đứa nào cũng buồn nhưng nghe cô nói vậy nên cả đám lại cố nở nụ cười. Nhìn cô hạnh phúc bên người cô yêu thương thì chúng tôi cũng phải vui cho cô chứ.

Xem thêm:  Phân tích tình yêu thiên nhiên và tinh thần lạc quan của Bác qua hai bài thơ Ngắm trăng và Đi đường

Buổi chiều chúng tôi ra về trong một tâm thế khác hẳn. Tuy ai cũng buồn nhưng bản thân mỗi người đều tự hứa sẽ cố gắng học tập tốt để cô vui lòng và sẽ cùng cô tạo nên nhiều kỉ niệm đẹp hơn nữa trong nửa học kì tiếp theo. Dù cô không dạy chúng tôi nữa nhưng cô vẫn luôn là người cô giáo mà suốt đời này chúng tôi yêu quý.

Kỉ niệm với cô ngày hôm đó vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ của tôi. Và tôi luôn mong sẽ được gặp lại cô vào một ngày gần nhất, dù đã hơn một năm không gặp nhưng tôi vẫn nhớ về cô nhiều lắm.

Seen