Đề bài: Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em

Bài làm

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ – Trong cuộc sống, chúng ta phải trải qua biết bao câu chuyện khác nhau, có những chuyện khiến ta mỉm cười, cũng có những chuyện làm ta phải rơi nước mắt. Mỗi một ngày trôi qua đều là những kỉ niệm mà ta muốn ghi nhớ. Và trong số những chuyện ấy, có một kỉ niệm mà tôi không thể nào quên đó là chuyến du lịch hè năm lớp sáu của lớp tôi.

Theo như kế hoạch được vẽ ra từ trước thì sau ngày tổng kết năm học lớp chúng tôi sẽ tổ chức đi du lịch, và địa điểm được chọn là bãi biển Sầm Sơn. Nói là cả lớp nhưng chỉ được hơn hai mươi người. Ai nấy cũng đều háo hức với chuyến đi xa này. Chúng tôi mong chờ từng ngày, từng ngày. Cuối cùng thì hôm đó cũng đến. Theo lịch trình, xe sẽ chạy lúc bốn giờ sáng. Lúc đó còn rất sớm nên chúng tôi quyết định tạp trung ở nhà Lan và Hùng để thuận tiện cho xe đưa đón. Lan và Hùng là hai bạn học lớp tôi, nhà họ lại bên cạnh nhau nên chúng tôi lựa chọn làm điểm trú ngụ trước khi lên đường. Con gái sẽ ngủ nhà Lan, con trai ngủ nhà Hùng. Và đúng như dự kiến, bảy giờ tối ngày bế giảng, chúng tôi đều có mặt ở nhà hai bạn với những túi đồ lỉnh kỉnh cho chuyến đi, nào là bim bim, nào là nước ngọt, đủ thứ đồ ăn vặt luôn.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Ông đồ

ke lai mot ki niem dang nho cua em - Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ

Đang ngồi nói chuyện vui vẻ bỗng cái Nam lớp tôi nảy ra ý định đi bẻ trộm ngô về ăn. Ai nấy đều hào hứng ủng hộ. Thế là tám, chín đứa, trong đó có cả tôi mang theo một cái bao tải nhỏ đi ra ngoài bãi. Trời ơi, ngô bạt ngàn, bắp nào bắp nấy to tròn, bụ bẫm nhìn thật đã. Chúng tôi chia nhau ra, một tốp đứng ngoài canh người, một tốp chui vào luống ngô để bẻ. Cầm bắp ngô, tôi sung sướng vì nghĩ đến cảnh sẽ được nhai nó ngon lành. Nhưng bạn biết đấy, đi ăn trộm thì ai chẳng sợ. Tôi đảo mắt tứu phía mặc dù đã có đồng đội canh bên ngoài nhưng vẫn sợ, tay cầm bắp ngô mà không ngừng run lẩy bẩy. Cũng may trời tối nên không air a đồng. Kế hoach của chúng tôi được hoàn thành gọn ghẽ. Bứt được nửa tải ngô, chúng tôi lén lút vác về, vừa đi vừa sợ nhưng cuối cùng cũng an toàn trở về nhà.

Cả lũ ngồi bóc bẹ ngô, một nồi ngô luộc không hết, chúng tôi lại đem số còn lại ra nướng. Bạn biết rồi đấy, mùi ngô chín mới thơm ngon làm sao! Cả đám vừa ăn vừa trò chuyện mà vẫn chưa hết run vì lần trở thành kẻ trộm bất đắc dĩ. Ăn xong, con trai ở lại còn đám con gái chạy về nhà Lan để đi ngủ. Cứ bảo sẽ ngủ sớm để lấy sức mai đi chơi nhưng chúng tôi không ai ngủ nổi. Cảm giác háo hức, hồi hộp vì chuyến đi làm chúng tôi khó ngủ hoặc cũng có thể đây là lần đầu tiên chúng tôi ngủ tập thể như thế này nên ai cũng thích đến độ không chợp mắt được. Bao nhiêu câu chuyện được chúng tôi buôn dưa, những tiếng cười khúc khích vang lên nhưng chẳng ai dám cười to vì sợ mẹ Lan thức giấc.

Xem thêm:  Phân tích bài Thuế máu lớp 8 của Nguyễn Ái Quốc

Bốn giờ sáng xe đón chúng tôi. Lên xe đứa nào cũng ngáp dài ngáp ngắn nhưng cũng không ai ngủ nổi. Xe lăn bánh, bác tài miệt mài bên chiếc vô lăng còn chúng tôi hòa mình trong những bài hát. Âm vang vui nhộn của bài “Lớp chúng mình” vang lên. Ai cũng vui, ai cũng cười trong niềm hạnh phúc và sự ấm áp của tình bạn. Sau hơn một giờ ngồi xe cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Nhìn thấy biển, được chìm đắm trong làn gió mắt làn, vẻ mặt đứa nào cũng không giấu nổi sự vui sướng. Chúng tôi cùng nhau tắm biển, cùng đùa nghịch trên bãi cát. Đầu giờ chiều, bác tài dẫn chúng tôi đi thăm quan Hòn Trống Mái và đền Độc Cước. Chúng tôi trở về nhà lúc bảy rưỡi tối.

Chuyến đi này có lẽ là kỉ niệm đáng nhớ nhất trong những năm học vừa qua. Nó không chỉ giúp tôi giải tỏa mọi căng thẳng, mệt mỏi của một năm học mà qua chuyến đi này, tình đoàn kết của cả lớp được gắn bó khăng khít hơn, mọi người thêm hiểu về nhau hơn. Nó thật sự là một chuyến đi ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên.

Seen

Bài viết liên quan

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên