Đề bài: Kể lại một lần em mắc lỗi

Bài làm

Kể lại một lần em mắc lỗi – Chắc hẳn trong chúng ta, ai cũng từng mắc phải ít nhiều những lỗi lầm bởi vì trên đời này chẳng có một ai là hoàn hảo cả. Và tôi cũng vậy, tôi đã có nhiều lần mắc lỗi lầm nhưng có một lần tôi không thể nào quên được lỗi lầm ấy.Tôi sẽ kể cho các bạn nghe nhé.

Cách đây khoảng hai năm, khi đó tôi chỉ là một cô bé học lớp bốn còn em trai tôi mới được sau tuổi. Tôi được bố mẹ mua cho một chiếc xe đạp mới, nó rất đẹp. Ngày nào tôi cũng hăng hái tập đi xe, tôi thấy rất vui và muốn đi khoe với đám bạn cùng làng. Bọn nó mà thấy tôi có xe mới chắc đứa nào cũng xuýt xoa, khen ngợi. Hôm đó vào chủ nhật,tôi được nghỉ học. ba mẹ tôi có việc bận nên phải ra ngoài. Trước khi đi mẹ dặn tôi là phải ở nhà chơi với em, không được đi chơi xa nhất là không được đi xe đạp. Tôi dạ dạ vâng vâng nhưng thực ra lại không hề nghe lời.

ke lai mot lan em mac loi - Kể lại một lần em mắc lỗi

Kể lại một lần em mắc lỗi

Bố mẹ vừa ra khỏi nhà, tôi đã vội vàng dắt chiếc xe ra sân. Tôi bế em cho nó ngồi phía sau xe rồi phóng thật nhanh đến nhà đứa bạn. Tôi khoái chí vì nghĩ rằng bạn tôi mà thấy chiếc xe chắc sẽ ngạc nhiên lắm. Vừa nghĩ tôi vừa cười khúc khích và phóng xe đi thật nhanh. Em tôi ngồi sau, tay vẫn ôm chặt qua eo tôi vì sợ ngã còn tôi thì cứ đi xe vù vù không để ý xung quanh. Đến ngã ba,vì không cẩn thận và quan sát kĩ, tôi cứ thế lao thẳng và bất ngờ thấy một chiếc xe máy đang lao tới. Tôi luống cuống không biết phải xử lí thế nào. Chiếc xe máy cũng đang vùn vụt lao tới với tốc độ chóng mặt. Một tiếng “kittttt…” vang lên và cả hai anh em cùng ngã nhào xuống đất do bóp phanh gấp.

Xem thêm:  Thuyết minh về đôi dép lốp, cao su trong kháng chiến hay nhất

Chúng tôi được mọi người chuyển vào trạm y tế xã. Tôi thì chỉ bị xước tay chân và chán như quả ổi nhưng em tôi nặng hơn. Nó bị gãy tay do chống mạnh xuống đất. Nó đau, ngồi khóc mãi. Đúng lúc đấy tôi thấy cha mẹ hớt hải chạy đến vì được mọi người điện thoại báo tin. Nhìn ánh mắt lo lắng, sợ sệt của mẹ, tôi thấy hối hận lắm. Gía mà lúc đó tôi nghe lời căn dặn thì sẽ không để xảy ra chuyện này. Mẹ chạy đến bên tôi hỏi tôi với giọng run run nói không nên lời: “Con..con..có sao..không”? “Con không sao đâu mẹ ạ, nhưng em Tuấn..” Mẹ vội vàng nhìn sang đứa em đang khóc trong đau đớn. Thực ra tôi cũng đau lắm nhưng tôi đâu dám kêu than với mẹ bởi vì tôi biết em tôi còn đau gấp tôi nhiều lần, nó lại còn quá nhỏ để phải chịu nỗi đau này. Mẹ ôm nó vào lòng, vỗ về. Bé Tuấn được bác sĩ khám và bó bột để cố định xương tay Nhìn thấy nó đau như vậy, tôi cảm thấy tội lỗi lắm.

Sau ngày hôm đó, tôi cố gắng chăm sóc Tuấn thật tốt đế vết thương mau chóng lành lặn. Tôi mong nó sớm khỏe mạnh để lại cùng tôi nô đùa, nghịch ngợm. Tôi thấy hội hận vì lỗi lầm mà tôi gây ra. Tôi muốn xin lỗi Tuấn và xin lỗi bố mẹ. từ lần đó, tôi cũng hứa với gia đình và bản thân mình rằng từ nay tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời dặn của ba mẹ và yêu thương em trai của mình nhiều hơn nữa.

Xem thêm:  Biểu cảm về mái trường

Lỗi lầm của tôi ngày hôm đó nó vẫn còn dư âm đến tận bây giờ và có lẽ tôi sẽ chẳng thể nào quên được. Và cho đến giờ, tuy em trai đã khỏi nhưng tôi vẫn chăm sóc nó như một đứa bé. Tôi sẽ cố gắng bảo vệ nó để chuộc lại lỗi lầm mà tôi đã từng gây ra. Tôi hiểu rằng, mọi thứ qua rồi thì hãy cứ để nó qua đi còn ta sẽ từ quá khứ đó mà xây dựng một tương lai mới hơn, sáng sủa hơn.

Chúng ta, hãy cố gắng nghe lời cha mẹ vì cha mẹ lúc nào cũng chỉ dẫn cho ta làm những việc tốt, lo lắng khi ta gặp chuyện. Vậy nên hãy đừng để những lỗi lầm này làm cha mẹ phải buồn, đừng để nước mắt cha mẹ phải rơi vì những lỗi lầm mà ta gây ra.

Seen

Bài viết liên quan

Xem thêm:  Tóm tắt và nêu ý nghĩa truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng