Đề bài: Phân tích bài thơ “Nhớ rừng” của nhà thơ Thế Lữ

Bài làm

Con người, ai sinh ra mà chẳng muốn được tự do, được sống và làm những điều mình mong muốn. Nhưng có những người lại không được hưởng quyền tự do ấy. Nhà thơ Thế Lữ đã bày tỏ khát khao ấy qua hình ảnh con hổ trong bài thơ “Nhớ rừng”, một sáng tác có sức truyền tải mạnh mẽ về những u uất cũng như ước muốn của con người.

Nhà thơ mượn hình ảnh con hổ trong vườn bách thú để nói lên tâm trạng của chính mình.

Gậm một nỗi căm hờn trong cũi sắt

Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua

Hổ vốn là một loài động vật hoang dã, thế giới của chúng phải là những khu rừng rộng lớn với um tùm cây cối. Thế nhưng chú hổ trong bài thơ lại rơi vào cảnh đáng thương, tù tội. Không gian sống của nó bây giờ chỉ là một cũi sắt nhỏ bé, bị bao bọc bởi những song sắt lạnh lùng. Chúng không còn được vùng vẫy, được tự do chạy nhảy cùng thiên nhiên nữa. Cuộc sống giờ đây chỉ là những ngày nhàm chám, quanh quẩn với bốn bức tường. Chú không biết phải làm gì cả, chỉ nằm rồi ăn rồi lại nằm. Cuộc sống tẻ nhạt và nhàm chán đến mức tột cùng.

phan tich bai tho nho rung cua the lu - Phân tích bài thơ Nhớ Rừng của Thế Lữ

Phân tích bài thơ Nhớ Rừng

Chú hổ thấy đớn đau khi bị tước đi quyền tự do, thấy nhục nhã khi trở thành thú vui cho “lũ người kia ngạo mạn ngẩn ngơ”. Nó buồn khi bản thân đã không còn được như trước. Một chúa tể sơn lâm hùng hồn, oai phong mà giờ đây phải nằm ngang hàng với “bọn gấu dở hơi” và “cặp báo chuồng bên vô tư lự”. Thân thế của nó,vị trí đứng đầu đã bị cướp đi thay vào đó là cái vẻ tầm thường với những người “bạn” đang cùng chung cảnh ngộ. Đớn đau, tủi hờn trước sự bất hạnh của số phận, hổ nhớ về quá khứ huy hoàng.

Xem thêm:  Giải thích và chứng minh câu tục ngữ: Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ

Thuở tung hoành hống hách những ngày xưa

Nhớ cảnh sơn lâm bóng cả cây già

Với tiếng gió gào ngàn,với giọng nguồn hét núi

Với khi thét khúc trường ca dữ dội..

Một thời oai phong, lẫm liệt trào về trong nỗi đắng cay của thực tại. Rừng núi là nơi nó sống, là sự tự do vốn dĩ nó phải được hưởng. Những ngày tháng ấy, hổ mạnh mẽ đến nỗi con vật nào cũng phải khiếp sợ. Từng bước chân, tiếng gầm thét của nó đều là nỗi sợ hãi của muôn loài. Nó hiên ngang, ngạo nghễ với vị trí vốn có của mình. Bóng dáng nó, với “tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng” và “mắt thần nhưu đã quắc” đã khiến cho “mọi vật phải im hơi”. Chẳng một loài nào có thể và giám chống lại sức mạnh phi thường của hổ.Từng bộ phận, từng cử chỉ của nó đều toát lên vẻ hùng hồn, lẫm liệt. Nhớ về quá khứ một thời oai phong, nhớ về rừng núi bao la, hổ chỉ biết ngậm ngùi xót xa mà kêu lên “Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!”. Đó là tiếng thở dài, tiếng kêu đầy xót xa, thương cảm. Một số phận bất hạnh giữ cuộc đời.

Và rồi, dù quá khứ có hào hùng đến đâu vẫn không trốn tránh được khỏi thực tại phũ phàng.

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu

Ghét những cảnh không đời nào thay đổi

Thực tại là thứ mà con hổ chưa bao giờ muốn chấp nhận. Nó chán ghét tất cả mọi thứ nơi đây. Ghét “những cảnh sửa sang tầm thường,giả dối. Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng”. Tất cả đều là sự dựng lên của con người, chẳng có gì là tự nhiên và thuần khiết.Chúng được xây dựng theo một khuôn mẫu có sắn, y nguyên đến nhàm chán. Và trước sự thật ấy, hổ biết là sẽ không bao giờ thay đổi nhưng nó không bao giờ ngừng hy vọng về một cuộc sống tự do vốn dĩ thuộc về nó.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Muốn làm thằng cuội lớp 8 hay nhất đầy đủ

Để hồn ta phảng phất được gần ngươi

Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

Một tiếng kêu, một tiếng lòng xót xa và đau đớn. Nó ước mơ, nó nhớ rừng, nó mong muốn được sống mãi với quá khứ huy hoàng, được tránh xa cuộc sống thực tại. Và qua hình ảnh con hổ, Thế Lữ như muốn nói lên khát khao của nhân dân, những người đang phải trong cảnh lầm than, bị giam cầm bóc lột. Họ luôn khao khát được tự do, đó là quyền sống cơ bản của con người mà ông trời đã tạo ra. Nhưng tại sao số phận lại nghiệt ngã như vậy? Tiếng gào thét của hổ, nõi uất hận của hổ chính là tiếng nói chung của những kiếp người đang bị cướp đi sự tự do chính đáng.

Bài thơ “Nhớ rừng” là một sáng tác hay và ý nghĩa, mượn lời con hổ để nói lên khát khao của con người. Bài thơ bày tỏ sự chán ghet cuộc sống tù túng, trói buộc và ngợi ca tinh thần kiên cường, bất khuất của người dân trông cảnh đất nước bị thực dân đô hộ.

Seen

Từ khóa tìm kiếm

Bài viết liên quan

Xem thêm:  Giải thích và chứng minh câu tục ngữ: Học ăn, học nói, học gói, học mở