Đề bài: Phân tích bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên

Bài làm

Mỗi dịp Tết đến xuân về, hoa đào lại đua nhau khoe sắc để tổ điểm thêm cho vẻ đẹp của sắc xuân và đậm đà hương vị đặc trưng của ngày Tết. Nhìn những câu đối đỏ được treo xen kẽ trên những cành đào, cành quất, dù chỉ là câu đối giả nhưng lòng tôi lại nhớ về hình ảnh ông đồ trong sác tác cùng tên của nhà thơ Vũ Đình Liên với một cảm xúc nghẹn ngào khó tả.

Ở miền Bắc, vào mỗi dịp Tết thì không thể thiếu được sắc thắm của hoa đào. Hoa đào là một nét đặc trưng báo hiệu một năm mới lại đến.

Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu giấy đỏ

Trên phố bao người qua

Hai từ “mỗi” và “lại” như nhắc đến một quy luật hiển nhiên, được lặp đi lặp lại nhiều lần, hết năm này đến năm khác. Hễ Tết đến, hoa đào nở, ông đồ lại mang đồ nghề của mình ra chợ ngồi bán chữ. Đồ nghề của ông cũng đơn giản lắm, chỉ là , cây bút long, nghiên mực cùng những tờ giấy đỏ thắm như nhung. Ông đò vốn dĩ là những nhà Nho tri thức, học rộng tài cao nhưng lỡ không đỗ làm quan nên ông phải đành đem chữ nghĩa ra bán. Cãi chữ là tri thức, là tâm hồn và tài hoa của nhà Nho, đáng nhẽ ra họ chỉ tặng chữ hay cho chữ nhưng bây giờ ông đồ phải đem chữ ra bán để lấy tiền nuôi sống chính mình. Đây là một nỗi tủi hờn, một nghề bất đắc dĩ mà chẳng một nhà Nho nào muốn làm những vì cuộc sống nên học không thể có lựa chọn nào khác. Giữa khu chợ đông đúc người đi sắm Tết, ông đồ cùng với đồ nghề của mình nổi bất hơn cả. Ông trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.

Xem thêm:  Chứng minh câu tục ngữ: Đói cho sạch, rách cho thơm

phan tich bai tho ong do - Phân tích bài thơ Ông đồ

Phân tích bài thơ Ông đồ

Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài

Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay

Ngày Tết, có được chữ của ông đồ là quý lắm, nó biểu trưng cho những gì may mắn, sung túc mà gia chủ mong muốn. Vậy nên ai cũng muốn có được câu đối bằng mực tàu do chính đôi bàn tay tài hoa của ông đồ vẽ nên. “Bao nhiêu” chỉ một con số không cụ thể cũng đủ để thấy được người mua chữ nhiều đến mức nào. Tuy cái nghề bán chữ là bất đắc dĩ, là nỗi tủi hờn nhưng được mọi người yêu quý, tấm tắc khen ngợi cũng giúp an ủi ông phần nào. Ít ra, họ cũng cảm nhận được và biết trân trọng cái đẹp, cái tài. Đôi bàn tay của ông đưa những cây bút long một cách điêu luyện. Nó mềm mại, uyển chuyển như phượng múa rồng bay, đẹp đến nhường nào. Chữ Nho vốn là những nét ngang, sỏ, dọc..thô cứng nhưng dưới bàn tay tài hoa của ông đồ, những nét chữ như mềm hơn, có hồn và tất cả mọi người, dù chỉ là người nông dân không am hiểu chữ nghĩa cũng không ngớt lời ngợi ca, ngưỡng mộ. Khi đó, ông đồ thật “đắt khách”.

Dòng thời gian cứ trôi qua và cũng  kéo theo những sự thay đổi.

Nhưng mỗi năm mỗi vắng

Người thuê viết nay đâu

…..

Lá vàng rơi trên giấy

Ngoài trời mưa bụi bay

Ông đồ vẫn ngồi đấy nhưng nào có ai hay. “Bao nhiêu” người thuê viết năm xưa, những người vẫn tấm tắc khen ngợi giờ đi đâu cả rồi? Nhà thơ đặt ra câu hỏi nhưng ai có thể trả lời. Con người, theo dòng chảy của thời gian mà thơ ơ, quên mất người nghệ sĩ tài hoa mà trước đây họ than phục. Ông đồ vẫn kiên nhẫn chờ đợi mọi người đến để thuê ông viết chữ những tất cả cũng là vô ích. Con người cứ tấp nập mua sắm Tết mà chẳng ai để ý đến ông nữa. Ông ngồi đó, lẻ loi, cô quạnh. Nỗi buồn ấy lan tỏa cả sang giấy đỏ và nghiên mực. Chúng vốn là những vật vô tri vô giác nhưng giờ đây chúng cũng biết buồn, biết sầu. Dường như, tong cái tiết trời mưa bụi lạnh lẽo ấy, ông đồ càng hiu quạnh biết bao.

Xem thêm:  Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em

Năm nay đào lại nở

Không thất ông đồ xưa

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ?

Dường như sự kiên nhẫn của ông đồ đã không thắng nổi sức chảy của thời gian và sự thờ ơ, lãng quên của con người. Tết vẫn đến, hoa đào vẫn nở nhưng ông đồ đã không còn. Ông đi đâu chẳng ai hay biết. Đến lúc người ta nhận ra sự có mặt của ông thì cũng là lúc chẳng ai thấy ông nữa. Ông đã đợi biết bao lâu, là “muôn năm” đằng đẵng những con người vẫn hiên ngang mà vô tình bước qua. Đến khi người ta nhớ thì cũng đâu còn chút gì vương vẫn nữa. Ông đồ và những nét đẹp truyền thống đã trôi cả vào dĩ vãng. Chỉ còn lại một chút nhớ nhung và tiếc nuốc. Gía như con người không thờ ơ với tài hoa và cái đẹp của chữ Nho mà ông đồ vẫn vẽ thì đến bây giờ tất cả vẫn vẹn nguyên với biết bao tinh hoa dân tộc.

Như vậy, ông đồ dường như là đại diện cho những nét đẹp một thời của dân tộc Việt. Con người, với sự vô tâm của mình đã  tự đánh mất đi lối sống đẹp đẽ và giàu truyền thống ấy. Đến lúc nhận ra thì tất cả đều đã muộn và đổi lại bằng sự tiếc nuối không nguôi.

Seen

Bài viết liên quan

Xem thêm:  Kể về ngày đầu tiên đi học lớp một