Đề bài: Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Bài làm

Viễn Phương từ lâu đã được đánh giá là một nhà thơ có được những dòng thơ đầy cảm xúc. Ông cũng chính là một trong những cây bút có mặt sớm nhất của lực lượng văn nghệ giải phóng ở miền Nam ở trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Nhắc đến thơ ca của ông không thể không nhắc đến tác phẩm “Viếng lăng Bác”. Thực sự không còn gì phải bàn cãi được bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương lại chất chứa, lại có được một giọng điệu nhẹ nhàng giàu cảm xúc khiến người đọc cũng cảm thấy nét độc đáo của bài thơ:

“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp Mưa sa đứng thẳng hàng”

Mở đầu nhà thơ Viễn Phương cũng đã dùng lời xưng hô con – Bác khiến cho đọc giả nhận thấy được nó như thật thân mật gần gũi như người thân trong gia đình và đó cũng chính là mối quan hệ giữa cha với con. Không dừng lại ở đó ta cũng có thể cảm nhận được chính lời xưng hô ấy là lời chào giới thiệu đứa con ở miền Nam xa xôi đã có mặt ở Hà Nội để ra thăm lăng Bác. Có lẽ rằng chính cách nói giảm nói tránh “ thăm lăng Bác” này như khiến cho người đọc cũng nhận thấy được trong lòng của tác giả thì Bác vẫn cứ sống mãi với nước nhà. Hình ảnh đầu tiên nhà thơ nhận thấy được đó chính là hàng tre ngà. Khi đứng mà ngắm nhìn hàng tre – biểu tượng của người Việt Nam kiên trung đã canh giữ giấc ngủ cho Bác. Cho dù khó khăn vất vả như thế nào đi chăng nữa thì hàng tre cứ mãi kiên trì, cứ “đứng thẳng hàng”.

Xem thêm:  Viết một bài văn nghị luận bày tỏ ý kiến về một vấn đề đang đặt ra trong đời sống văn hóa - tinh thần của con người

“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân.”

Người ta có thể nhận thấy được ở đây nhà thơ Viễn Phương cũng thật tài tình và khéo léo biết bao nhiêu khi ông cũng đã lại sử dụng được điệp từ “ngày ngày”. Điệp từ này cũng đã muốn chỉ thời gian đều đặn như một vòng quay ngày nào mặt trời của chính thiên nhiên, mặt trời của thiên nhiên thì luôn luôn đem nguồn sáng đến trái đất. Thế rồi khi mà mặt trời ấy cũng đi qua trên lăng sưởi ấm cho Bác yên nghỉ nhưng mà mặt trời của thiên nhiên như cũng thấy được mình nhỏ bé trước Bác. “Mặt trời trong lăng” kia cũng lại còn rất đỏ, như tượng trưng cho Bác, cho công lao của Bác đối với nước nhà. Thông qua câu này người đọc nhận thấy được đây có lẽ chính là công lao trời biển của Bác đói với dân tộc Việt. Và đoàn người đi vào thăm Bác cũng thật đông cứ nối tiếp nhau đi vào và như dâng lên những tràng hoa đẹp, tươi thắm nhất đến Bác.

phan tich bai tho vieng lang bac cua nha tho vien phuong - Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Làm soa mà giấu được cảm xúc cứ nghẹn ngào mãi trong lòng Viễn Phương:

“Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa vầng trăng sáng dịu hiền

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở trong tim.”

Thực sự đây cũng chính là không khí trong lăng thật yên tĩnh với hình ảnh Bác nằm với tư thế thanh thản và Bác dường như cũng lại đang trong giấc ngủ bình yên. Dễ dàng có thể nhận thấy được chính cách nói giảm nói tránh trong tâm tưởng nhà thơ Bác vẫn còn sống mãi mãi trong lòng mỗi người dân với nhà thơ. Thực sự Bác nằm trong lăng như đang ngủ một giấc ngủ dài và chính vầng trăng trên trời cao kia dường như cũng đã lại như đi vào trong lăng soi sáng nơi mà Người yên nghỉ. Độc giả cũng sẽ nhận thấy được con người (Bác) và thiên nhiên bao giờ cung có sự giao hòa với nhau. Và hình ảnh trăng đã trở thành đề tài trong thơ Bác và trở thành người bạn tri kỷ. Bên cạnh đó sử dụng cặp từ “Vẫn biết – mà sao” như nói đến chính lí trí tâm tưởng luôn khẳng định Bác Hồ cứ như vẫn còn sống nhưng trở lại hiện thực người đã đi xa, và đây thực sự chính là một tổn thất lớn của dân tộc. Người cũng cứ mãi mãi đi làm cho lòng người đau nhói nỗi đau quặn thắt không nói lên lời được nữa, một nỗi đau không bao giờ vơi bớt.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về câu nói “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”

Thế rồi khi ngay đang ở trên đất Bác nghĩ đến ngày mai trở về nhà thơ cảm thấy buồn, xúc động lưu luyến không muốn xa rời nơi đây một chút nào cả:

“Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này…”

Thực sự người đọc cũng nhận thấy được tác giả Viễn Phương luôn yêu thương và kính trọng Bác, đồng thời ông cũng như cũng có những ước nguyện thật cao đẹp và cũng thật bình dị. Làm con chim, làm đóa hoa để hót để khoe hương sắc nơi lăng Bác. Nhưng quan trọng nhất chính là muốn làm cây tre. Người đọc dường như lại bắt gặp hình ảnh cây tre từ đầu cho đến đoạn kết. Đây chắc hẳn là ngụ ý của Viễn Phương để mong muốn được trung hiếu, được đời đời nhớ ơn Bác.

Bài thơ “Viếng lăng Bác” thực sự là một bài thơ giàu cảm xúc. Thông qua đó cũng đã giúp cho chúng ta nhận thấy được tình cảm dạt dào của Viễn Phương nói riêng và cả của dân tộc nói chung dành cho Bác Hồ – vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc ta.

Minh Tân

Bài viết liên quan

Xem thêm:  Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với người lính trong Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính