Phân tích đoạn trích Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều

Truyện Kiều của Nguyên Du thật sự đã mang tới cho người đọc những cảm xúc những bài học cuộc sống không những thế còn thương cảm cho nàng Kiều và cho những mối tình giang giở của nàng. Cuộc đời Kiều nếu mối tình đầu là Kim trọng đã mang lại cho Kiều những tình cảm đầu đời thì Từ Hải là một người anh hùng là bờ vai mà Kiều có thể tựa vào. Bên cạnh đó một người mà Kiều dành tình cảm nhiều không kém đó chính là chàng Thúc Sinh. Đây cũng chính là nguyên do mà Nguyễn Du đã cho ra đời đoạn trích Thúc Sinh từ biệt thúy Kiều với những câu thơ thấm đậm tình cảm đồng cảm.

Thúc Sinh là một người đã có vợ Nhưng thúc sinh đã cứu rỗi cuộc đời của thúy Kiều thoát khỏi kiếp lầu xanh nhơ nhuốc nên Kiều rất lấy làm cảm tạ. Đoạn trích Thúc Sinh từ biệt THúy KIều đã lấy đi nhiều nước mắt của độc giả khi chứng kiến tình cảnh éo le của hai con người này.

Người lên ngựa, kẻ chia bào,

Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san.

Dặm hồng, bụi cuồn chinh an,

Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh.

Đây là một trong những câu thơ mở đầu của cảnh tượng từ biệt giữa Thúy Kiều và Kim trọng đầy đau lòng. Đó chính là khi cô rơi vào hoàn cảnh cuộc đời là một cô kĩ nữ lầu xanh, đã chung chăn gối biết bao nhiêu người đàn ông, nhục nhã khiến cho lương tâm cô lúc nào cũng không yên nhưng chàng trai tưởng rằng thói trăng hoa Thúc Sinh ấy lại mang lại những ngày tháng hạnh phúc cho Kiều.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Kim Trọng trở lại vườn Thúy

Sống bên thúc Sinh với không một danh phận gì nhưng ít ra bên cạnh Thúc Sinh thúy Kiều thoát khỏi cảnh tiếp khách và ê chề với những đêm và thú vui của khách làng chơi. Thúy Kiều cảm thấy biết ơn cũng khiến cho Kiều mên chàngnhưng nỗi chàng lại là người có vợ và người vợ ấy lại rất co uy quyên khiến cho Kiều không thể không e ngại. KHuyên Thúc Sinh trở về bên Hoạn Thư nhưng thâm tâm nàng vẫn như muốn níu lấy chàng lại. điều này được thể hiện khi Kiều níu lấy vạt áo chàng Thúc bịn rịn khó rứt ra rồi khi chàng Thúc lên đến ngựa thì nàng mới chịu buông tay “chia bào”. Có thể nói đó là một hình ảnh đầy nỗi buồn của Kiều. Bước chân ngựa xa vạn dặm, bụi cuốn theo những bước ngựa phi ấy thì dần dần hình ảnh chàng Thúc cũng khuất dần sau ngàn dâu xanh.

Người về chiếc bóng năm canh,

Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi,

Vầng trăng ai xẻ làm đôi,

Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.

Tất cả như nhuốm một màu tâm trạng vừa buồn tủi lại vừa thương thay cho số kiếp của mình, đó là một nỗi buồn thương vô hạn, tất cả sự chung đôi như tan biến vĩnh viễn, tất cả những niềm vui, niềm hạnh phúc cũng theo chàng Thúc Sinh. ở lại bên cạnh Thúy Kiều chỉ còn lại đây những tàn tạ của cảnh vật của tâm trạng. Thúy kiều như mong mỏi, thức trắng nhớ thương hay thiếu bóng chàng Thúc Sinh. Giờ đây khi người thương đã đi khuất bóng thì chỉ còn mình nàng ngồi đây với những buồn thương tủi phận. Vầng trăng không còn nguyên vẹn mà nó nhuốm màu của sự chia lynhư bị xẻ làm đôi và không biết rằng ai sẻ. Sự trống trải lẻ bóng và tâm trạng buồn phiền của Kiều đã nhuốm lấy mọi vật xung quanh

Xem thêm:  Bình giảng về bài thơ Bài ca Côn Sơn của tác giả Nguyễn Trãi

Dưới ngòi but miêu tả tâm lí nhân vât tài tình của Nguyễn Du, những nét tâm trạng và cảnh chia ly đau khổ của nàng Kiều với chàng Thúc dần được vén ra. ở đó chúng ta thấy cảnh tượng họ có duyên đến với nhau nhưng lại không có phận làm vợ làm chống. Nghệ thuật của thơ xưa ước lệ Nguyễn Du đã mang đến cho chúng ta những cảm xúc khó quên về sự khó khăn và cảm xúc sâu kín trong tâm hồn Kiều.

Nguồn: Bài văn hay