Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài Bánh trôi nước

Bài làm:

Viết về hình tượng người phụ nữ trong thơ ca, văn học từ xưa đến nay có rất nhiều nhưng để tìm được một tác phẩm tiêu biểu thì không hề dẽ dàng. Thời đại của chế độ phong kiến Việt nam xưa là lúc thân phận của người phụ nữ bị khinh rẻ, chà đạp tàn bạo nhất. Bài thơ “Bánh trôi nước” của “Bà chúa thơ Nôm” – Hồ Xuân Hương là một trong những tác phẩm viết về thân phận trôi nổi của người phụ nữ trong xã hội phong kiến bạo tàn ấy, khi mà Nho giáo được tôn sùng, chế độ phong kiến đang bước vào thời kỳ khủng hoảng, mục rữa, thôi nát. Bài thơ là ẩn dụ nói về hình ảnh người phụ nữ xưa qua hình ảnh của chiếc bánh trôi nước.

“Thân em vừa trắng, lại vừa tròn

Bảy nổi ba chìm với nước non

Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn

Mà em vẫn giữ tấm lòng son”

Bài thơ nói về cách làm viên bánh trôi nước của tác giả nhưng là ẩn dụ cho hình ảnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa tuy sinh ra sinh đêp, đầy đặn nhưng lại có số phận đau đớn bị phụ thuộc trong tay của một người khác. Tuy nhiên không vì thế mà người phụ nữ ấy đánh mất chính mình, người phụ nữ dù có bị dọa dày đến mấy nhưng vẫn giữ nguyên cho mình tấm lòng trong trắng, son sắc không để khó khăn, hờn tủi làm ô uế, mờ nhạt đi.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ Lời nói gói vàng

Câu thơ đầu tác giả miêu tả vẻ đẹp bên ngoài của người phụ nữ:

“Thân em vừa trắng, lại vừa tròn”

“Thân” ở đây là thân thể của người phụ nữ xưa rất trắng, “vừa tròn” có nghĩa là khuôn mặt của người phụ nữ tròn trĩnh, phúc hậu. Người phụ nữ hiện lên qua cách miêu tả của tác giả là một người xinh đẹp dường như sẽ được sống trong một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc. Nhưng đến câu thơ thứ hai tác giả vẽ lên công việc của người phụ nữ ấy, đó là:

“Bảy nổi ba chìm với nước non”

phat bieu cam nghi ve bai banh troi nuoc - Phát biểu cảm nghĩ về bài Bánh trôi nước

Phát biểu cảm nghĩ về bài Bánh trôi nước

Ta có thể hình dung người phụ nữ với công việc nghèo khó, bần hàn “bảy nổi ba chìm” phải chăng là hình ảnh của một cô gái đang mò cua, bắt ốc, dang phải nặn mình trong dòng nước bùn với bảy phần nổi bên trên, ba phần chìm bên dưới. Cả hai câu thơ kết hợp là bức tranh về người phụ nữ đẹp người nhưng phải lao động trong công việc nghèo khổ, khó nhọc và nhuốm bẩn của bùn đất nhưng vẫn trắng trẻo, vẫn tròn trĩnh. Ngoài ra ta có thể hiểu theo một cách khác đó là cuộc sống bấp bênh, vô định của người phụ nữ trong xã hội ấy không có công việc cố định bị lưu đày khắp chốn. Người phụ nữ trong câu thơ hiện lên giống như hình ảnh của “thân cò” trong ca dao xưa ngày đêm bịp bõm với “nước non” để mưu sinh, kiếm sống.

Xem thêm:  Kể lại bài thơ Đêm Nay Bác Không Ngủ

Hai câu thơ đầu là ngoại hình, là công việc của người phụ nữ nhưng đến câu thơ thứ ba là số phận bi kịch, đau thương của người phụ nữ ấy. Sinh ra là phận nữ nhi trong xã hội cũ đã khổ vì không được đói xử một cách công bằng người phụ nữ còn bị rơi vào bi kịch không thể tự quyết định số phận của chính bản thân mình:

“Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn”

Số phận của những người phụ nữ trong xã hội cũ là phải làm kiếp trâu ngựa, sống phụ vụ cho bọn quan lại phong kiến tàn ác không có tính người, chúng sẵn sàng đầy đọa người phụ nữ một cách ngay nhiên và thiếu tính người. Ngay cả mạng sống của những người phụ nữ cũng phụ thuộc và nằm hết trong tay bọn chúng,..

Câu thơ cuối cùng là đức tính cao đẹp của người phụ nữ tuy sống trong hoàn cảnh áp bức, đọa đày nhưng vẫn giữ cho mình tấm lòng son sắc, trong trắng và thủy chung:

“Mà em vẫn giữ tấm lòng son”

Viên bánh trôi nước dù có bị xấu xí, nát đến mấy nhưng vẫn giữ trong mình, bao bọc bên trong viên mật ngọt ngào người phụ nữ cũng vậy tuy bị chà đạp của xã hội nhưng vẫn giữ cho mình tấm lòng nguyên vẹn.

Cả  bài thơ “Bánh trôi nước” tác giả Hồ Xuân Hương xây dựng lên hình tượng của một người phụ nữ đại diện cho những người phụ nữ trong xã hội cũ có đầy đủ đức tính tốt đẹp, vừa đẹp người lại đẹp nết nhưng bị xã hội phong kiến chà đạp tàn bạo. Qua đây tác giả ngầm chống lại xã hội ấy đời quyền bình đẳng cho nguời phụ nữ.

Xem thêm:  Cảm nhận về nhân vật Quan phụ mẫu trong truyện ngắn sống chết mặc bay của Phạm Duy Tốn

Hằng