Suy nghĩ về Trách nhiệm của bản thân đối với gia đình

Bài làm

Khi chúng ta sinh ra, từ lúc nhỏ cho đến lúc trưởng thành và bị ảnh hưởng của gia đình và xã hội tạo cho con người ta biết sống thế nào là có trách nhiệm và vô trách nhiệm .Chính vì thế, mọi người chúng ta phải sống có trách nhiệm, nhất là trách nhiệm của bản thân chúng ta đối với gia đình .Trách nhiệm đó là một trong những trách nhiệm rất cần thiết đối với cuộc sống và trở thành truyền thống cao quý của dân tộc Việt Nam.

Trách nhiệm là bổn phận của mỗi người, có trách nhiệm đối với bản thân mình và quan trọng nhất là phải có trách nhiệm đối với người khác.Đối với chúng ta là một người con là phải có trách nhiệm hiếu thảo với cha mẹ,biết ghi nhớ và đền đáp công lao ,kính trọng vâng lời cha mẹ vì cha mẹ là người có công sinh thành, dưỡng dục chúng ta nên người và khi chúng ta còn nhỏ, những việc làm nhỏ như phụ mẹ lặt rau, lau nhà , quét nhà,…chúng ta đểu nghĩ rằng đó là bổn phận của mẹ phải làm và cũng khi bỏ ra hàng giờ chơi điện tử mà không thể giảng bài cho em mình và khi đến ngày 8/3 luôn nhớ chúc mừng và tặng quà cho cô giáo nhưng lại quên người phụ nữ quan trọng hơn nhiều đó là mẹ ,hơn nữa ngay ngày sinh sinh nhật của ba hay mẹ cũng chẳng nhớ và chỉ nhớ sinh nhật của mình đòi hỏi ba mẹ tặng quà cho mình và đôi khi sa sầm măt mày chỉ vì những lời trách cứ ,răn dạy của ba mẹ, dù đúng nhưng chỉ vài phút sau là quên hẳng những lời của ba mẹ dạy như chưa từng được nghe.Có khi đã từng lưỡng lự mỗi khi xoa dầu cho ba mẹ lúc mệt mà quên đi rằng mẹ đã từng thức thâu đêm khi chúng ta bị sốt và khi lớn lên do quá bận rộn với công việc ngày nào tối khuya mới về ăn cơm vội vàng mà quên hỏi thăm sức khỏe của ba mẹ và lúc khi có gia đình có con và mình trở thành ba hay mẹ khi đó mới biết là ba mẹ đã vất vả nuôi dưỡng mình nên người, vậy trách nhiệm của một người con đối với ba mẹ là phải hiếu thảo, học hành sao cho thật tốt, lễ phép, phụ giúp ba mẹ từ những việc nhỏ như khi ba mẹ đi làm về mắc mưa lấy khăn cho ba mẹ lau,chỗ học tập ngăn nắp đỡ cho ba mẹ phải dọn và khi lớn lên phải biết phụng dưỡng, chăm sóc ba mẹ .

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Thu hứng của nhà thơ Đỗ Phủ

Ngoài trách nhiệm của người con đối với ba mẹ, bên cạnh đó là trách nhiệm của một người cháu đối với ông bà,một người anh hay chị đối với em.trách nhiệm của một người cháu đối với ông bà,cũng như ba mẹ ông bà cũng là người nuôi dưỡng kể chuyện cho chúng ta nghe khi không có ba mẹ ở nhà, khi lớn chúng ta nên giúp đỡ ,lễ phép, kính trọng ông bà ,gần gũi chia sẻ với ông bà và người lớn tuổi luôn cảm thấy cô đơn và muốn làm những công việc nhưng lại sợ ông bà bị té,khi ông bà buồn bật cải lương cho ông bà nghe,lúc rảnh rủ ông bà đi chùa lễ phật.Còn đối trách nhiệm của người anh hay chị đối với em là phải luôn nhường nhịn khi mình có đồ chơi hay đồ ăn và chia cho em phần hơn, khi em không hiểu bài giảng bài cho em hiểu,chăm sóc em cho ba mẹ đỡ mệt.

Bên cạnh đó phê phán những người thiếu trách nhiệm như bất hiếu với ba mẹ, không phụ giúp ba mẹ khi mệt ,chỉ biết lo cho bản thân, biết hưởng thụ mà không nghĩ đến ai,không coi trọng gia đình và chỉ coi trọng bạn bè hay người khác,cãi lời ba mẹ, khi có gia đình thì bỏ mặt ba mẹ, vô phép với người lớn không kính trọng ông bà , làm cho mọi người trong gia đình bất hòa không vui, không biết nhường nhịn em nhỏ, không chăm sóc lo lắng cho em khi ba mẹ đi làm ,luôn háo thắng và luôn giành quyền lợi về mình .Và chính nhờ những người có ý thức, sống có trách nhiệm, cho gia đình sự ấm cúng mới tạo cho đất nước xã hội có văn hóa , văn minh .Mỗi người chúng ta nên cần sống có trách nhiệm ngoài trách nhiệm của bản thân với gia đình ra, chúng ta phải có trách nhiệm của một người học sinh đối với trường lớp thầy cô và đối với cộng đồng xã hội và với đất nước.Những người sống không có trách nhiệm sẽ bị người khác xem thường và không kính trọng mình. Một đất nước xã hội văn minh chính là nhờ những người sống có trách nhiệm.Đối với bản thân mỗi người phải biết chịu trách nhiệm trước những việc làm của mình.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ “Độc Tiểu Thanh ký” của Nguyễn Du

Những lúc chúng ta vô tình đặt gia đình trong vị trí bình thường ở trái tim và khi thật sự mất thứ gì chúng ta mới cảm thấy nó quan trọng.Mọi người chúng ta hãy dành riêng cho gia đình nhiều hơn để không bị mang danh là người con, người cháu,người anh hay người chị thiếu trách nhiệm và mọi người kể cả bản thân phải luôn sống có trách nhiệm.