Đề bài: Viết bài văn nói lên cảm nghĩ của em về thầy cô giáo

Bài làm

Văn biểu cảm về thầy cô giáo – Một đứa trẻ ngoan là thành quả của quá trình dạy dỗ, chăm sóc vất vả từ gia đình. Gia đình là nền tảng của mọi sự giáo dục, là nơi bắt đầu của tâm hồn non trẻ. Và kế tiếp sự chăm sóc của ông bà, cha mẹ chính là sự dạy bảo từ những người thầy, người cô tận tụy. Thầy cô đóng vai trò rất quan trọng trong việc hình thành nhân cách và trí tuệ của trẻ thơ.

Khi còn nhỏ, chúng ta được sống trong tình yêu thương từ những người thân trong gia đình. Họ dạy cho ta từng câu từng chữ, dạy ta từ thuở  bi bô tập nói. Ba mẹ dạy ta những bước chân chập chững đầu đời để sau này ta có thể tự đi một mình trên chính đôi chân nhỏ bé ngày nào. Ba mẹ, gia đình luôn dành cho ta tình yêu thương vô bờ bến. Thế nhưng, không ai có thể cứ mãi là một đứa trẻ như vậy. Ai rồi cũng phải lớn, ai cũng phải học tập và trau dồi kiến thức. Và thầy cô chính là những người truyền đạt cho ta biết bao kiến thức bổ ích mà trước đây ta chưa từng được biết đến. Họ là người dẫn dắt ta đến với cuộc sống muôn vàn màu sắc, từ những vần thơ, những con số toán học hay những công thức hoá học rối ren… Tất cả những kiến thức ấy chỉ khi ta ngồi trên ghế nhà trường, với sự dạy bảo của thầy cô thì ta mới nắm được. Vậy nên, công lao của những người làm nghề giáo là vô cùng lớn lao và vĩ đại.

Xem thêm:  Chứng minh truyện ngắn Tôi đi học giàu chất thơ

van bieu cam ve thay co giao - Văn biểu cảm về thầy cô giáo

Văn biểu cảm về thầy cô giáo

Tôi còn nhớ, ngày tôi học mẫu giáo, ở nhà tôi rất hay uốn mẹ, mỗi bữa ăn mẹ phải vất vả bao nhiêu mới cho tôi ăn hết bát cơm. Vậy mà không hiểu sao, khi đến lớp, tôi và đám bạn lại thi nhau ăn như bị bỏ đói vậy. Có lẽ, do cô giáo dạy tôi ngày đó có chiêu trò đáng gờm biết bao mới khiến lũ nhóc chúng tôi ngoan ngoãn đến vậy. Cứ đến giờ ăn, bạn nào bạn đấy tự giác ngồi vào bàn và xúc cơm ăn một cách ngon lành. Cô dạy tôi hát, dạy tôi múa và nhận biết những kiến thức cơ bản của cuộc sống. Cô cho tôi sự tự tin để bước chân vào những năm tháng học hành gian nan phía trước. Và cho đến giờ, dù đã khá lâu nhưng tôi vẫn nhớ mãi người giáo viên đầu tiên của cuộc đời mình.

Những năm tháng sau đó, cấp một rồi cấp hai, tôi được học với nhiều thầy cô hơn. Mỗi môn một giáo viên khác nhau chứ không như năm lớp một, lớp hai, hầu như tất cả các môn đều do cô chủ nhiệm giảng dạy, trừ vài môn như nhạc hay tiếng anh. Mỗi thầy mỗi cô đều có những nét tính cách và phương pháp giảng dạy khác nhau. Người thì nghiêm khắc, giao rất nhiều bài tập để học sinh làm. Người thì thoải mái, lúc học lúc giải lao bằng những trò chơi lí thú. Nhưng dù là ai, với phương pháp nào thì thầy cô cũng đều vì mục đích truyền đạt đến đám học sinh sinh chúng tôi những kiến thức một cách dễ hiểu nhất. Cô giáo dạy văn nhẹ nhàng với những vần thơ bay bổng, lãng mạn. Cô vẽ ra trước mắt chúng tôi biết bao mảnh đời khác nhau của cuộc sống. Đó là một chị Dậu với gánh nặng sưu thuế đè lên đôi vai, là sự “tức nước vỡ bờ” vùng lên của một người mẹ phải cắn răng bán đi đứa con mà mình rứt ruột đẻ ra, là người vợ dám đánh lại tên lí trưởng khi chúng hành hạ nhẫn tâm với chồng mình. Đó là một Lão Hạc vì nghĩ đến con trai mà phải sống và chết không khác gì một con chó. Sự bần cùng của một xã hội phong kiến thối nát được gói gọn trong những tác phẩm văn học ý nghĩa mà chúng tôi được cô phân tích kĩ càng.

Xem thêm:  Cảm nhận về cô bé bán diêm

Như vậy, dù là ai đi chăng nữa, đã là một người thầy thì họ sẽ là những người truyền đạt cho ta muôn vàn kiến thức bổ ích cho cuộc sống của ta sau này. Bổn phận của mỗi người học sinh chính là học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của bố mẹ, của thầy cô. Và trong thâm tâm, chúng ta sẽ dành cho thầy cô một sự kính trọng và lòng biết ơn vô bờ bến.

Seen