Viết về người ông đáng kính của em

Bài làm

Mọi người thường hay nói rằng:Thời gian trôi qua rất nhanh và không bao giờ có thể dừng lại được .Qủa nhiên câu nói này rất đúng.Ông là người luôn chăm sóc, nuôi nấng tôi từ hồi tôi còn bé cho đến bây h và cũng là người mà tôi yêu mến, kính trọng nhất.Tuy thời gian đã mang ông đi đến một nơi thật xa,nơi mà tôi không thể nào bước đến được,nhưng hình bóng của ông vẫn mãi khắc sâu trong trái tim tôi.

Ông của tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi.Ông có dáng người cao cao,mảnh khảnh và vầng trán cao vô cùng.Đôi mắt đen của ông luôn in sâu những nỗi buồn,niềm lo lắng và đôi bàn tay hiện lên những đường gân xanh,những vết chai sần,chắc hẵn,ông đã làm lụng rất vất vả để kiếm từng đồng tiền trang trải cho gia đình.Ông của tôi khổ thế đấy!Nhưng dù có khổ thế nào vất vả ra sao đi nữa thì ông vẫn âm thầm một mình chịu đựng không cho ai biết cả.Tuy vậy như nhìn ông tôi ko giống kiểu người khó gần đâu,ông tôi rất vui vẻ và hòa đồng,đặt biệt ông vô cùng thích trẻ em.Ông luôn dành những nụ hôn,những cái ôm ấp ám cho tôi.Vì công việc của mình nên ba mẹ tôi thường xuyên đi làm xa không có thời gian để chăm sóc tôi nên đã gửi tôi cho ông chăm sóc.Tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ là một đứa trả bất hạnh không có tình thương của ba mẹ thế nhưng đó hoàn toàn không phải,tôi đã dư và dư rất nhiều tình cảm,có lẽ tôi là một đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời.

Hằng ngày,ông thường dậy sớm để tập thể dục và chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi đi học.Ông là một bậc thầy trong lĩnh vực đầu bếp ,những món mà ông nấu rất ngon và rất đậm đà.Ông là một người có gu thời trang rất giản dị,mỗi khi ra đường ông chỉ khoác lên mình một bộ kaki màu đen đã bị bạc màu và một đôi dép cao su do chính đôi bàn tay khéo léo của ông làm ra. Bằng chiếc xe lắc màu xanh ông đẩy tôi đến trường.Trên con đường quen thuộc này ,tôi và ông đã có rất nhiều kỉ niệm vui,buồn nhưng kỉ niệm mà tôi nhớ nhất trong cuộc đời mình đó là tôi đã nói với ông rằng:TÔI GHÉT ÔNG.

Xem thêm:  Cảm nhận về nhân vật ông Hai

Có lẽ mn vẫn chưa pk ông tôi là một người bị nhiễm chất độc màu da cam vì vậy đôi bàn chân của ông không thể nào đi được. Và cứ thế ngày nào ông cx chở tôi đến trường = chiếc xe lắc mà nhà nc đã chu cấp cho ông,ngày hôm đó tôi đang ngồi ăn trưa thì mấy đứa bạn chạy tới và nói với tôi rằng:Cái đồ tạp chủng,mày thật là đáng kinh tởm,người gì vừa đen vừa xấu biểu chi ba mẹ không bỏ mày.Mày có thấy ông mày không ổng bị mất hai chân ko thể đi lại đc do đó ba mẹ mày sợ mày sẽ bị như ông ấy nên đã bỏ rơi mày,vứt mày cho ông mày nuôi r sau đó mày cx sẽ như ông mày thôi.ĐỒ TÀN TẬT,ĐỒ TẠP CHỦNG.Lúc đó tôi đã ko thể nào kiềm chế đc cảm xúc của mk liền hất tung mọi thứ và chạy một hơi về nhà.Tôi đã nói những lời vô cùng tần nhẫn đối với ông:Vì sao ông lai nuôi cháu,vì sao ông lại ko vứt cháu đi cho rồi,vì sao chỉ có đôi bàn chân của mình thôi à ông cũng không thể giữ đc thì là sao ông có thể chăm sóc cho cháu đi,….tôi đã nói rất nhiều và khóc rất nhiều.Nhưng câu nói mà tôi không bao giờ có thể quên được đó là: Cháu ghét ông,ông là một người tàn tật,một người thực dụng.Sau khi thốt ra những lời nói cay độc ấy thì tôi mới phát hiện rằng mình đã làm một việc có lỗi với ông rồi.Và cứ thế tôi và ông không nói chuyện với nhau máy ngày trời,ông không chở tôi đi học nữa,ông cx ko nấu ăn cho tôi ăn nx mà ông đem tôi cho cô Hai nuôi.Tôi cảm thấy vô cùng hối hận và muốn chạy tới xin lỗi ông nhưng hết lần này lại đến lần khác chỉ vì cái tôi quá lớn nên tôi đã ko thể nói ra đc.

Đến ngày hôm ấy là một ngày rất qt đối vs tôi,ngày sinh nhật củ tôi,tôi đã quyết định sẽ lấy hết can đảm của mk để nói vs ông một lời xin lỗi.Thế nhưng đời ko như là mơ,không ai có thể nói trc được cái ngày mà tôi ra đời cx là ngày mà ng tôi yêu thương nhất mất đi.Vào cái giây phút ấy , tôi chạy về nhà với một tâm trạng vui vẻ háo hứng thì mọi thứ trong tôi dường như sụp đỗ hẳn,tôi như chết lặng khi thấy nhà của mk treo cờ tang.Và từ phía sau lưng tôi,giộng cô Hai cất lên:ÔNG ĐÃ ĐI R BI ƠI.Tim tôi như thắt lại không thể nào diễn tả đc,sự day dứt tiếc nuối cứ dằn xé tim tôi,tôi ko thể khóc thành lời vì cổ họng tôi đã ngẹn lại.Mọi ng pk ko,cái gì đã làm cho tôi cảm thấy đau khổ nhất ,đó chính là cảm giác mất đi một ng mà mk thương yêu,kính trọng nhất.Cái giây phút ấy tôi đã nguyện cầu rằng xin thần chết đừng mang ông tôi đi,hãy để ông được sống,cho dù có phải đánh đổi mạng sống của mk tôi cx cầu xin ông.Nhưng có lẽ thần chết đã phớt lờ đi sự thỉnh cầu của tôi và mang ông đi thật xa.Kể từ đó về sau,tôi ko thể nào ngủ yên giấc được vì hình ảnh của ông vẫn còn hiện hữu rất chi tiết trong tim tôi.

Nếu mọi người hỏi tôi về việc mà em cảm thấy hối tiếc nhất trong cuộc đời này đó là gì?Thì tôi xin trả lời đó là tôi vẫn chưa thể nói với ông một điều:Cháu xin lỗi ông,cháu thực sự biết lỗi sai của mình rồi,ông có thể tha thứ cho đứa cháu ngốc nghếch này ko.Ở đây cháu ngày nào cũng nhớ ông hết,hình ảnh của ông lúc nào cũng hiện hữu trong tâm trí của cháu,nếu ông tha thứ cho chấu thì ông hãy trở về bên chấu đi,cháu ở đây cảm thấy rất cô đơn và lạnh lẽo.Cháu yêu ông rất nhiều.Người ông đáng kính của cháu

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Bếp lửa lớp 9 của Bằng Việt hay nhất